Sau khi $BTC vượt mốc 80.000, thị trường đặc biệt nhạy cảm với động thái của các ví “cũ”. Một vài địa chỉ đã “ngủ yên” hơn mười năm chỉ trong vòng một tuần đã chuyển ra 40 triệu USD, và phản ứng đầu tiên của nhiều người là cho rằng “cá voi” thuở ban đầu đang xả hàng. Tôi hiểu được sự căng thẳng đó: ở mức độ coin cũ như vậy mà có chuyển động thì trong lịch sử, quả thật rất dễ khiến người ta liên tưởng đến đỉnh của một giai đoạn. Nhưng lần này tôi muốn ưu tiên xem xét theo cách sắp xếp ví hoặc di chuyển/ủy thác lưu ký trước, bởi nếu thực sự là bán ra quy mô lớn, thường sẽ không thể tránh khỏi việc đi qua sàn, trong khi hiện tại lượng BTC đang nắm giữ trên sàn không có dấu hiệu tăng vọt rõ ràng. Việc chuyển tiền trên chuỗi không thể chỉ nhìn vào số tiền, mà còn phải xem luồng đi. Nhận định của tôi không đổi: trong ngắn hạn, có thể dùng cớ này để “dọn” lượng lãi/lỗ nổi, nhưng rất khó để viết lại cấu trúc tăng trung hạn của BTC. Nếu đợt điều chỉnh không phá vỡ các hỗ trợ then chốt, ngược lại nó giống như một cơ hội để dòng tiền spot “lên tàu” lần nữa. Tôi sẽ không vì một ví có biến động mà chuyển sang trạng thái short, cũng không mù quáng đuổi giá cao; tôi quan tâm nhiều hơn đến sức hấp thụ (khả năng đỡ giá). Thị trường này luôn thích dùng một sự kiện đơn lẻ để giải thích việc tăng hay giảm, nhưng lần tăng của BTC dựa vào kỳ vọng vĩ mô và nhu cầu từ dòng tiền hiện vật, không phải do một nhóm coin cũ nào đó. Điều thực sự khiến tôi cảnh giác là sự quá nóng của đòn bẩy, chứ không phải các giao dịch chuyển trên chuỗi. Tiếp theo tôi chỉ theo dõi dòng tiền ròng vào sàn và khối lượng giao dịch, không đoán ý đồ của một địa chỉ cũ cụ thể. Cảm xúc có thể tạo ra biến động, còn xu hướng cần được xác thực bằng “tiền thật”.
