“Tất cả các sinh vật đều có cùng một trí tuệ, trí tuệ này phát triển thông qua môi trường xung quanh và thông qua việc sử dụng, với trí óc, những vật chất sẵn có cho họ.
Họ làm điều đó để tồn tại và đáp ứng nhu cầu của mình trong từng giai đoạn của cuộc đời, trong khoảnh khắc hiện tại đặc thù của giai đoạn đó và theo sự phát triển của kiến thức của họ.
Vì một người không thể biến đổi về mặt thể chất mọi ý nghĩ và ý tưởng ngay lập tức, nên sự phát triển thực tiễn của họ phải bị giới hạn. Do đó, một số ý tưởng vẫn chỉ là lý thuyết và chỉ có thể thành hiện thực trong tương lai. Sau đó, những người như vậy có thể được nhận ra là “đã có tầm nhìn về tương lai” hoặc “đi trước thời đại.”
Tâm trí, Chúa và tự nhiên, khi phối hợp với nhau, phát triển những đặc điểm của đời sống con người—cả trong vật chất lẫn trong tinh thần.
Ý nghĩa của nó
Ý tưởng trung tâm là trí tuệ không chỉ đơn giản là một thứ cố định nằm trong một con người. Nó phát triển thông qua sự tương tác với môi trường, kinh nghiệm, các nguồn lực sẵn có và khả năng suy nghĩ cũng như thao tác những nguồn lực đó của cá nhân.
1. Trí tuệ phát triển thông qua môi trường
Câu nói “la inteligencia… se desarrolla con el medio ambiente circulante” gợi ý rằng trí tuệ được hình thành bởi môi trường xung quanh.
Ví dụ, một người lớn lên trong môi trường nông nghiệp có thể phát triển kiến thức tinh vi về đất đai, lượng mưa, động vật và cây trồng. Một người lớn lên trong môi trường quanh công nghệ có thể phát triển trí tuệ thực tiễn khác.
Vì vậy, lập luận cốt lõi là:
Môi trường + kinh nghiệm + tư duy → sự phát triển của trí tuệ.
2. Trí tuệ gắn liền với sự tồn tại
Đoạn văn xem trí tuệ về cơ bản là thực tiễn. Con người dùng kiến thức của mình để:
giành được thức ăn và nơi ở;
giải quyết các vấn đề;
tự bảo vệ;
đáp ứng nhu cầu của họ;
thích nghi với những hoàn cảnh thay đổi.
Theo nghĩa này, trí tuệ không chỉ là kiến thức mang tính học thuật. Trí tuệ thực tiễn là khả năng hiểu hoàn cảnh và sử dụng những gì sẵn có để tồn tại và tiến bộ.
3. Giới hạn hiện tại quyết định những gì chúng ta có thể làm được
Một trong những ý tưởng thú vị hơn là việc có một ý tưởng không đồng nghĩa với việc có thể triển khai nó ngay lập tức về mặt thể chất.
Một người có thể hình dung điều gì đó về mặt công nghệ là khả thi nhưng lại thiếu:
những vật liệu cần thiết;
kiến thức khoa học;
công nghệ;
các nguồn lực tài chính;
sự chấp nhận của xã hội;
hoặc những công cụ cần thiết để xây dựng nó.
Do đó, một ý tưởng có thể vẫn chỉ là lý thuyết trong nhiều thập kỷ hoặc nhiều thế kỷ trước khi nhân loại phát triển năng lực để hiện thực hóa nó.
Đó là lý do vì sao sau này có thể mô tả một người nào đó là “đi trước thời đại.”
4. Người có tầm nhìn tưởng tượng vượt xa hiện tại
Đoạn văn đặc biệt quan tâm đến mối quan hệ giữa tư duy và hiện thực tương lai.
Một người có thể hình dung điều gì đó ngay trong hiện tại mà xã hội lúc này chưa thể xây dựng. Về sau, các thế hệ kế tiếp có thể sở hữu công nghệ để biến suy nghĩ đó thành hiện thực.
Ví dụ đơn giản sẽ là:
Ý tưởng → lý thuyết → phát triển công nghệ → hiện thực vật lý.
Đây là một chủ đề quan trọng trong lịch sử khoa học. Tưởng tượng của con người đôi khi có thể dự đoán những khả năng công nghệ trước khi các công cụ cần thiết tồn tại.
5. Tâm trí, Chúa và tự nhiên
Câu nói cuối cùng đưa vào một chiều kích mang tính tinh thần:
“Tâm trí, Chúa và tự nhiên cùng nhau phát triển những đặc điểm của đời sống con người.”
Có thể hiểu điều này như việc đề xuất ba lực lượng tương tác:
Tâm trí: tư duy của con người, trí tuệ và ý thức
Tự nhiên: môi trường vật chất và các quy luật chi phối sự tồn tại
Chúa: chiều kích thuộc về tinh thần hay thần linh
Theo tác giả, sự kết hợp đó định hình sự tồn tại của con người cả trong vật chất lẫn tinh thần.
Nói đơn giản hơn
Toàn bộ đoạn được tóm tắt như thế này:
Trí tuệ con người phát triển nhờ kinh nghiệm và sự tương tác với môi trường. Chúng ta dùng trí óc và bất cứ nguồn lực nào sẵn có để tồn tại và đáp ứng nhu cầu. Khả năng biến ý tưởng thành hiện thực của chúng ta bị giới hạn bởi công nghệ và kiến thức hiện có trong thời đại của chúng ta. Vì vậy, một số người có thể tưởng tượng ra những điều từ rất sớm trước khi xã hội có khả năng tạo ra chúng, khiến họ trông như “đi trước thời đại.” Cuối cùng, tác giả xem sự tồn tại của con người là sự tương tác giữa tâm trí, tự nhiên và Chúa, vận hành thông qua cả hai chiều kích vật chất và tinh thần của đời sống.



