Mỹ-Iran đạt đồng thuận về điều khoản ngừng bắn, kỳ vọng tàu thuyền qua eo biển Hormuz tái hoạt động khiến thị trường nóng lên

Gần đây, tình hình địa chính trị ở Trung Đông một lần nữa lại khiến thị trường toàn cầu nhạy cảm. Theo nhiều phương tiện truyền thông dẫn nguồn tin, Mỹ và Iran đã có thêm diễn tiến liên quan đến kế hoạch ngừng bắn và vấn đề thông tuyến qua eo biển Hormuz; phản ứng của thị trường dầu mỏ diễn ra nhanh chóng trước kỳ vọng hòa dịu.

Về bối cảnh sự việc, trước đó Mỹ và Iran từng đạt được một thỏa thuận ghi nhớ tương tự dưới sự dàn xếp của Pakistan, nhằm thiết lập khung thúc đẩy ngừng bắn và khôi phục hoạt động vận tải qua eo biển. Tuy nhiên, do bất đồng về tuyến đường vận tải và quyền quản lý eo biển, khung này khi hết hạn đã không được gia hạn thuận lợi. Phía Pakistan thời gian gần đây liên tục “con thoi” trao đổi: Tổng giám đốc lục quân Pakistan dẫn đoàn thăm Tehran, gặp Tổng thống Iran, chủ tịch quốc hội, ngoại trưởng và các lãnh đạo cấp cao khác; các trọng tâm thảo luận bao gồm ngăn chặn leo thang, mở lại eo biển Hormuz và đẩy nhanh việc chấm dứt xung đột. Trước chuyến thăm, theo truyền thông, lãnh đạo phía Pakistan cũng đã có trao đổi trực tiếp với phía Mỹ, đóng vai trò truyền tải tín hiệu hai chiều. Truyền thông Iran thì nhấn mạnh chuyến đi này nhằm tạo “không gian” cho đàm phán và chuyển tới phía Mỹ các điều kiện, lập trường của Iran.

Ở lớp thông tin cốt lõi, truyền thông Nga dẫn nguồn từ các nhân vật trong lực lượng quân sự Pakistan và các quan chức an ninh Iran cho biết Mỹ và Iran đã đạt đồng thuận về các điều khoản trong thỏa thuận ngừng bắn, trong đó nêu rõ nội dung tự do thông tuyến qua eo biển Hormuz. Các nguồn tin cho biết hai bên dự kiến trong vài ngày tới sẽ công bố các thông tin liên quan, đồng thời căn cứ vào bản ghi nhớ hòa giải ở Islamabad trước đó để khởi động đàm phán và các cuộc họp kỹ thuật. Trong khi đó, Tân Hoa Xã đưa tin, ngày 25, Iran và Oman ra tuyên bố chung, dự kiến thiết lập một tuyến đường an toàn trên biển do hai bên cùng thỏa thuận ở eo biển Hormuz. Khung đề xuất bao gồm việc thiết lập hành lang vận tải an toàn, đạt thỏa thuận chung về cơ chế vận hành hành lang, thiết lập cơ chế phối hợp với sự tham gia chung của lực lượng cảnh sát biển hai nước, và tiếp tục phối hợp về quản lý trong tương lai, trao đổi thông tin, quản lý giao thông cũng như dịch vụ an toàn hàng hải khi tàu thuyền lưu thông. Tuyên bố cũng nhấn mạnh cần tham vấn với các quốc gia khác dọc Vịnh Ba Tư, tuân thủ luật pháp quốc tế hiện hành và tôn trọng các quyền chủ quyền của các quốc gia ven biển.

Cần lưu ý rằng, đồng thuận ngừng bắn nói trên hiện chủ yếu xuất phát từ việc các nguồn tin ẩn danh thuật lại; phía chính thức Mỹ-Iran vẫn chưa công bố đầy đủ văn bản thỏa thuận. Thứ trưởng ngoại giao Iran phát biểu công khai rằng nếu phía Mỹ muốn mở lại eo biển thì phải sửa sai và quay trở lại các cam kết trước đây; điều kiện để mở lại eo biển còn bao gồm chấm dứt toàn diện giao tranh ở mọi mặt trận, dỡ bỏ phong tỏa và tháo gỡ tình hình liên quan ở khu vực. Iran đã truyền đạt các yêu cầu tới phía Mỹ thông qua kênh trung gian, nhấn mạnh cần tuân thủ lại các điều khoản trong bản ghi nhớ trước đây liên quan đến quy tắc lưu thông qua eo biển. Vì vậy, hiện tại thứ mà thị trường giao dịch là kỳ vọng “hòa dịu” tăng lên, chứ không phải eo biển đã khôi phục quy mô lớn hoạt động thông thương bình thường hay thỏa thuận ngừng bắn đã chính thức có hiệu lực.

Phân tách logic cho thấy việc “tái hoạt động eo biển Hormuz” thực chất xuất hiện hai lối đi song song: một là đàm phán chính trị và ngừng bắn Mỹ-Iran do Pakistan thúc đẩy; hai là sắp xếp kỹ thuật giữa Iran và Oman liên quan đến hành lang vận tải tạm thời và phối hợp lực lượng cảnh sát biển. Nếu hai lối đi cuối cùng “khớp nối” được, rủi ro gián đoạn nguồn cung có thể giảm. Nhưng nếu việc công bố văn bản ngừng bắn bị trì hoãn, việc thực hiện cam kết phát sinh tranh cãi, hoặc phối hợp kỹ thuật khó triển khai, thì rủi ro đàm phán từng thất bại trước đó vẫn còn. Giá dầu sau khi tin tức được lan truyền đã từng giảm rõ rệt, phản ánh kỳ vọng rằng phần bù rủi ro địa chính trị có thể tiêu tan nhanh.

Về con đường tác động tới thị trường tiền mã hóa, tác động chủ yếu là lan tỏa gián tiếp của khẩu vị rủi ro. Khi mức độ không chắc chắn về nguồn cung và vận tải ở Trung Đông giảm đi, điều này thường giúp làm dịu biến động mạnh về lạm phát toàn cầu và tâm lý né tránh rủi ro, từ đó cải thiện môi trường cho tài sản rủi ro nói chung; ngược lại, nếu sau đó xuất hiện bất đồng giữa các quan điểm chính thức hoặc việc thực thi có sự “đảo chiều” lặp lại, tâm lý né tránh rủi ro có thể trỗi dậy trở lại, ảnh hưởng bao gồm nhịp dòng vốn của các sản phẩm có biến động cao như tài sản số. Bản thân thị trường tiền mã hóa không neo trực tiếp vào dầu hay việc thông tuyến eo biển, nhưng kỳ vọng thanh khoản vĩ mô, mối liên động giữa đồng USD và hàng hóa, cùng với sự thay đổi đồng bộ về khẩu vị rủi ro của nhà đầu tư, vẫn có thể tạo ra liên động về mặt cảm xúc.

Nhận định và quan sát của biên tập: Hiện tại, tiến triển mang ý nghĩa tín hiệu thực chất. Tuyên bố chung Mỹ-Iran và Oman đã chuyển từ thảo luận nguyên tắc sang các sắp xếp cụ thể như hành lang và cơ chế phối hợp; phía Pakistan dàn xếp cũng đã “kích hoạt lại” khung ghi nhớ. Tuy nhiên, trước khi văn bản chính thức được công bố, phía Mỹ làm rõ tình hình thực hiện cam kết, và quy mô tàu thuyền thực tế khôi phục thông qua chưa rõ, vẫn chưa nên coi “hòa dịu” là chắc chắn. Nhịp độ công bố thông tin chính thức trong vài ngày tới, liệu điều khoản ngừng bắn có bao phủ nhiều mặt trận hay không, và tính khả thi của hành lang an toàn tạm thời sẽ là trọng điểm theo dõi. Cần tách bạch giữa “sự thật” và “kỳ vọng”: đồng thuận “theo báo đưa tin đã đạt được” là thông tin hiện có, còn việc triển khai và tái hoạt động vẫn là một quá trình cần được xác thực. Tâm lý thị trường dễ bị dẫn dắt bởi tiêu đề; việc phân biệt hợp lý giữa “tiến triển đàm phán” và “kết thúc tình hình” thậm chí còn quan trọng hơn.

#美伊据报达成停火共识 #BTC #ETH #BNB