Phần lớn thời gian, khi tôi thấy quyền riêng tư trên blockchain được đem ra thảo luận, cuộc trò chuyện nhanh chóng chuyển sang việc người khác không thể nhìn thấy điều gì. Nhưng khi tôi tìm hiểu kỹ mô hình Phoenix của Dusk, tôi thấy phần xác minh còn thú vị hơn nhiều.
Phoenix không coi một giao dịch riêng tư như một lần chuyển khoản minh bạch thông thường. Thay vào đó, nó sử dụng các “note” để biểu diễn giá trị, và các note đó được tổ chức thông qua một cây Merkle.
Khi một note được tiêu dùng, một nullifier sẽ được tạo ra. Điểm quan trọng là nullifier cho phép mạng lưới thiết lập được điều gì. Nó có thể xác định rằng một note cụ thể đã từng được chi tiêu mà không công khai tiết lộ chính xác note nằm sau giao dịch đó.
Điều đó tạo nên một sự tách bạch thú vị: Mạng lưới có thể xác minh rằng một thứ gì đó đã được chi tiêu, mà không phơi bày toàn bộ thông tin về thứ đã được chi tiêu.
Sau đó, các bằng chứng không kiến thức (zero knowledge proofs) bổ sung thêm một lớp nữa, cho phép giao dịch chứng minh rằng nó đáp ứng các quy tắc cần thiết mà không tiết lộ thông tin riêng tư nền tảng.
Điều đó đã thay đổi cách tôi nghĩ về Phoenix.
Nó không chỉ đơn thuần là lấy một giao dịch bình thường rồi che giấu chi tiết của nó. Cấu trúc của chính giao dịch được thiết kế xoay quanh việc xác minh riêng tư.
Và theo tôi, đó mới là phần thú vị hơn trong kiến trúc quyền riêng tư của Dusk.
Quyền riêng tư không chỉ là về việc blockchain che giấu điều gì. Nó còn là về việc blockchain vẫn có thể chứng minh được những gì mà không cần tiết lộ điều đó.
@Dusk $DUSK #dusk
╭───────────────╮
🔐 Điều quan trọng nhất là gì?
╰───────────────╯
👇 Lựa chọn của bạn?
Phoenix không coi một giao dịch riêng tư như một lần chuyển khoản minh bạch thông thường. Thay vào đó, nó sử dụng các “note” để biểu diễn giá trị, và các note đó được tổ chức thông qua một cây Merkle.
Khi một note được tiêu dùng, một nullifier sẽ được tạo ra. Điểm quan trọng là nullifier cho phép mạng lưới thiết lập được điều gì. Nó có thể xác định rằng một note cụ thể đã từng được chi tiêu mà không công khai tiết lộ chính xác note nằm sau giao dịch đó.
Điều đó tạo nên một sự tách bạch thú vị: Mạng lưới có thể xác minh rằng một thứ gì đó đã được chi tiêu, mà không phơi bày toàn bộ thông tin về thứ đã được chi tiêu.
Sau đó, các bằng chứng không kiến thức (zero knowledge proofs) bổ sung thêm một lớp nữa, cho phép giao dịch chứng minh rằng nó đáp ứng các quy tắc cần thiết mà không tiết lộ thông tin riêng tư nền tảng.
Điều đó đã thay đổi cách tôi nghĩ về Phoenix.
Nó không chỉ đơn thuần là lấy một giao dịch bình thường rồi che giấu chi tiết của nó. Cấu trúc của chính giao dịch được thiết kế xoay quanh việc xác minh riêng tư.
Và theo tôi, đó mới là phần thú vị hơn trong kiến trúc quyền riêng tư của Dusk.
Quyền riêng tư không chỉ là về việc blockchain che giấu điều gì. Nó còn là về việc blockchain vẫn có thể chứng minh được những gì mà không cần tiết lộ điều đó.
@Dusk $DUSK #dusk
╭───────────────╮
🔐 Điều quan trọng nhất là gì?
╰───────────────╯
👇 Lựa chọn của bạn?
🕶️ Hide transaction data
0%
🧠 Verify without revealing
100%
🛡️ Prevent double spending
0%
🚀 All of these
0%
1 phiếu bầu • Cuộc bỏ phiếu đã kết thúc
