Con người cả đời này,
muốn học cách nói phải mất hai năm,
muốn học cách im miệng phải mất cả một đời.
Nhìn thấy người khác gặp xấu hổ, không cười nhạo là có đức nơi lời.
Nghe được bí mật của người khác, không đem đi kể là có đức nơi lời.
Gặp lúc người khác thất bại, không châm chọc là có đức nơi lời.
Khi mình đắc ý, không khoe khoang cũng là có đức nơi lời.
Đức nơi lời không phải để bạn trở thành người câm nín, mà để bạn nói đúng lúc, nói đúng điều.
Miệng có đức thì phúc mới giữ được.
Cách bạn nói chuyện quyết định “nhiệt độ” cuộc đời của bạn.