Tôi bắt đầu nghĩ về việc “quyền riêng tư” dễ dàng bị rút gọn thành việc chỉ cần che giấu dữ liệu giao dịch, nhưng càng tìm hiểu về Dusk, định nghĩa đó càng trở nên thiếu thuyết phục. Điều khiến tôi chú ý là sự kết hợp giữa tính bảo mật và logic của hợp đồng thông minh. Trong các ứng dụng tài chính, thách thức không chỉ là giữ thông tin ở chế độ riêng tư; mà là xác định điều gì có thể vẫn được bảo mật trong khi vẫn cung cấp cho người khác đủ bằng chứng để xác minh rằng các quy tắc đã được tuân thủ. Đó là điều đã làm thay đổi quan điểm của tôi về Dusk. Thiết kế Lớp 1 của nó và chuẩn Confidential Security Contract (XSC) (Hợp đồng Bảo mật Bảo mật) dường như tiếp cận quyền riêng tư như một phần của cách các thỏa thuận tài chính vận hành, thay vì một thứ được “gắn thêm” sau đó. Tuy vậy, tôi vẫn vướng ở ranh giới thực tiễn: chi tiết nào có thể tiếp tục được bảo mật, điều gì cần phải được công bố để phục vụ việc xác minh, và khi nhiều bên, yêu cầu tuân thủ và các điều kiện tài chính tương tác với nhau thì ai sẽ là người quyết định ranh giới đó nằm ở đâu? Càng nhìn sâu, tôi càng nghĩ rằng bài kiểm tra thực sự đối với các hợp đồng thông minh bảo mật không phải là liệu chúng có thể che giấu thông tin hay không, mà là liệu chúng có thể duy trì niềm tin trong khi thực hiện điều đó hay không.
@Dusk $DUSK #dusk
@Dusk $DUSK #dusk
