Tôi đã ngừng nhìn Dusk chỉ đơn thuần từ góc độ nguồn cung token. Điều quan trọng hơn với tôi bây giờ là liệu mạng lưới có thực sự tạo ra đủ hoạt động “thực” để có thể tự duy trì theo thời gian hay không.
Đúng là lượng phát thải thấp hơn có thể giúp tạo ra sự khan hiếm. Nhưng chỉ riêng sự khan hiếm thì không đủ để làm một mạng lưới bền vững. Nếu phần thưởng cho validator cứ giảm dần trong khi phí vẫn thấp, thì phải có thứ gì đó bù đắp vào phần chênh lệch đó. Và đó chính là nơi mà mức độ sử dụng thực tế trở nên quan trọng.
Tôi thà theo dõi những gì con người thực sự đang làm còn hơn là bị cuốn vào một câu chuyện tăng giá khác. Giao dịch có tăng không? Phí có tăng không? Có thêm người dùng tham gia không? Các tổ chức có thực sự đưa tài sản hoặc hoạt động tài chính lên mạng lưới hay không? Những câu trả lời đó quan trọng hơn rất nhiều so với một lời hứa lớn nữa.
Quyền riêng tư cũng là một lý do khác khiến tôi luôn để Dusk trong tầm ngắm. Tôi thích việc mục tiêu không chỉ đơn giản là che giấu mọi thứ. Thị trường tài chính cần quyền riêng tư, nhưng cũng cần xác minh, tuân thủ và trách nhiệm giải trình. Tìm ra sự cân bằng khả thi giữa những yếu tố đó có thể là một trong những phần quan trọng hơn trong câu chuyện dài hạn của Dusk.
Với tôi, luận điểm khá rõ ràng: lượng phát thải giảm chỉ thực sự có ý nghĩa nếu đến một lúc nào đó, hoạt động kinh tế thực tế có thể thay thế được động lực bị mất đi.
Vì vậy tôi đang theo dõi những thứ “nhàm chán” — phí, thu nhập của validator, người dùng, giao dịch và việc thanh toán/settlement. Nếu những con số đó bắt đầu dịch chuyển theo đúng hướng, thì đó là lúc Dusk trở nên hấp dẫn với tôi hơn rất nhiều.

@Dusk #dusk $DUSK
$PROM