Mọi đợt tăng mạnh đều chạm đến một điểm mà tâm lý bị đảo chiều.
Những người vào sớm bắt đầu nghĩ: "Chạy tốt đấy. Đến lúc hạ nhiệt rồi. Chắc chắn sẽ có nhịp điều chỉnh." Họ chốt lời — việc đó là quyền của họ.
Nhưng đây là cái bẫy: họ chốt lời sớm, rồi lại kỳ vọng sẽ có nhịp điều chỉnh chỉ vì nó “cảm thấy đúng”.
$BTC vẫn thấp hơn ATH tới 65%. Mọi thứ dưới ATH vẫn chỉ là một nhịp giảm trong bức tranh lớn.
Thường thì diễn biến sẽ như sau:
Longs đóng lệnh và chốt lời. Shorts — vốn đã bị “hủy” trong quá trình tăng — lại lao vào revenge short vì "nó chắc phải kéo lại". Thị trường không cho họ nhịp điều chỉnh. Thay vào đó, nó tiếp tục đi lên theo kiểu nghiền. Nhiều lệnh short hơn lại vào. Và họ bị ép giá lần nữa.
Trong lúc đó, những người bán sớm nhìn nó tăng mà không có họ. FOMO ập tới. Họ mua lại với giá tệ hơn, thường là ngay sát một đỉnh cục bộ — thay vì giữ nguyên các vị thế mua vào ban đầu từ thấp.
Đó là sự trớ trêu của một thị trường tăng (bull market). Ai cũng có vẻ như đang thắng, nhưng về mặt tâm lý, phần lớn là đang thua suốt từ đầu đến cuối của nhịp tăng.
Có người chốt lời quá sớm.
Có người short mọi nhịp điều chỉnh.
Có người mắc kẹt với những mục tiêu thấp hơn.
Có người không chịu đổi quan điểm vì thừa nhận mình sai khó hơn việc buông bỏ luận điểm ban đầu.
Thế là họ short cả một nhịp tăng, bị ép giá lặp đi lặp lại, và chỉ chuyển sang bullish sau khi thị trường đã bứt phá xong.
Vì vậy, tôi không chốt lời chỉ vì thấy rằng “lẽ ra nó phải điều chỉnh”.
Tôi thà giữ vị thế và để thị trường chứng minh tôi sai hơn là cố dự đoán điểm “hạ nhiệt” sẽ xảy ra ở đâu.
Trong một bull market, rủi ro lớn nhất không phải là quá lạc quan.
Đôi khi, đó là đóng một vị thế đang có lãi quá sớm.
Những người vào sớm bắt đầu nghĩ: "Chạy tốt đấy. Đến lúc hạ nhiệt rồi. Chắc chắn sẽ có nhịp điều chỉnh." Họ chốt lời — việc đó là quyền của họ.
Nhưng đây là cái bẫy: họ chốt lời sớm, rồi lại kỳ vọng sẽ có nhịp điều chỉnh chỉ vì nó “cảm thấy đúng”.
$BTC vẫn thấp hơn ATH tới 65%. Mọi thứ dưới ATH vẫn chỉ là một nhịp giảm trong bức tranh lớn.
Thường thì diễn biến sẽ như sau:
Longs đóng lệnh và chốt lời. Shorts — vốn đã bị “hủy” trong quá trình tăng — lại lao vào revenge short vì "nó chắc phải kéo lại". Thị trường không cho họ nhịp điều chỉnh. Thay vào đó, nó tiếp tục đi lên theo kiểu nghiền. Nhiều lệnh short hơn lại vào. Và họ bị ép giá lần nữa.
Trong lúc đó, những người bán sớm nhìn nó tăng mà không có họ. FOMO ập tới. Họ mua lại với giá tệ hơn, thường là ngay sát một đỉnh cục bộ — thay vì giữ nguyên các vị thế mua vào ban đầu từ thấp.
Đó là sự trớ trêu của một thị trường tăng (bull market). Ai cũng có vẻ như đang thắng, nhưng về mặt tâm lý, phần lớn là đang thua suốt từ đầu đến cuối của nhịp tăng.
Có người chốt lời quá sớm.
Có người short mọi nhịp điều chỉnh.
Có người mắc kẹt với những mục tiêu thấp hơn.
Có người không chịu đổi quan điểm vì thừa nhận mình sai khó hơn việc buông bỏ luận điểm ban đầu.
Thế là họ short cả một nhịp tăng, bị ép giá lặp đi lặp lại, và chỉ chuyển sang bullish sau khi thị trường đã bứt phá xong.
Vì vậy, tôi không chốt lời chỉ vì thấy rằng “lẽ ra nó phải điều chỉnh”.
Tôi thà giữ vị thế và để thị trường chứng minh tôi sai hơn là cố dự đoán điểm “hạ nhiệt” sẽ xảy ra ở đâu.
Trong một bull market, rủi ro lớn nhất không phải là quá lạc quan.
Đôi khi, đó là đóng một vị thế đang có lãi quá sớm.