Hôm qua đi cắt tóc, nghe được một case thương mại:

Dịch vụ lưu trữ máu cuống rốn cho trẻ sơ sinh, phí khoảng 10.000 tệ
Phần lớn phụ huynh có tiền nhàn rỗi sẽ mua, về mặt tâm lý là mua một “tấm bảo hiểm”

Người trong ngành tính một phép toán:
Xác suất thực sự cần dùng máu cuống rốn chỉ khoảng 2-3%
Thu phí từ 1000 khách là 10 triệu
Trong đó 20-30 người cần được bồi thường, chỉ cần bồi 200.000-300.000 là đủ

Chênh lệch ở giữa quá lớn, thậm chí về mặt lý thuyết là không nhất thiết phải lưu trữ thật

Đây chính là cấu trúc điển hình của kiểu làm ăn nhờ “khoảng cách thông tin”:
Bán nỗi sợ, kiếm tiền từ xác suất
Khách hàng mua sự yên tâm, còn nhà bán hàng bán sự tính toán tinh vi

Và logic của nó giống hệt như bảo hiểm
Khác biệt là bảo hiểm có sự quản lý, còn “vùng xám” này thì rộng hơn nhiều