Tôi từng nghĩ rằng quyền riêng tư trên blockchain gần như là kiểu “tất cả hoặc không gì cả”. Nhưng càng đi sâu tìm hiểu về Dusk, tôi càng nhận ra rằng quyền riêng tư không hề đơn giản như vậy. Điều đó khiến tôi càng tò mò: liệu có thể tồn tại một “mặt bằng” thực tế ở giữa giữa quyền riêng tư và tính minh bạch không? @Dusk #dusk $DUSK
Moonlight gây ấn tượng với tôi như một lớp nhận diện tài khoản và giao dịch, đặc biệt trong những tình huống mà việc xác minh và tuân thủ vẫn còn quan trọng. Trong khi đó, Phoenix lại theo đuổi cách tiếp cận tập trung vào bảo mật hơn, giúp bảo vệ thông tin tài chính nhạy cảm trong các giao dịch.
Thứ tôi thấy thú vị nhất là Dusk không chỉ đơn giản là để che giấu giao dịch. Các giao dịch bảo mật (confidential transactions) chỉ có thể công khai phần thông tin cần thiết. Chứng minh không kiến thức (zero knowledge proofs) đẩy ý tưởng này đi xa hơn nữa: bạn có thể chứng minh rằng một điều kiện là đúng mà không tiết lộ toàn bộ những chi tiết nền tảng.
Chính lúc này, tính tiết lộ có chọn lọc (selective disclosure) bắt đầu trở nên rất hợp lý với tôi. Ngay cả trong tài chính truyền thống, không phải ai cũng có quyền truy cập tất cả các chi tiết của một giao dịch. Tương tự, các hệ thống trên chuỗi (on-chain) có thể cần cho phép người dùng duy trì quyền kiểm soát dữ liệu của họ trong khi chỉ chia sẻ thông tin cần thiết với các bên được ủy quyền.
Confidential Security Contracts (các Hợp đồng Bảo mật Bảo mật) đưa ý tưởng này đi xa hơn nữa: quyền riêng tư không nhất thiết phải chỉ giới hạn ở các giao dịch; nó có thể trở thành một phần trong logic của chính các smart contract.
Nhìn Dusk theo cách đó hoàn toàn thay đổi quan điểm của tôi. Quyền riêng tư không phải là để trốn tránh sự giám sát. Đó là việc kiểm soát ai là người được biết cái gì, khi nào họ được biết và vì sao họ biết. @Dusk #dusk $DUSK
Moonlight gây ấn tượng với tôi như một lớp nhận diện tài khoản và giao dịch, đặc biệt trong những tình huống mà việc xác minh và tuân thủ vẫn còn quan trọng. Trong khi đó, Phoenix lại theo đuổi cách tiếp cận tập trung vào bảo mật hơn, giúp bảo vệ thông tin tài chính nhạy cảm trong các giao dịch.
Thứ tôi thấy thú vị nhất là Dusk không chỉ đơn giản là để che giấu giao dịch. Các giao dịch bảo mật (confidential transactions) chỉ có thể công khai phần thông tin cần thiết. Chứng minh không kiến thức (zero knowledge proofs) đẩy ý tưởng này đi xa hơn nữa: bạn có thể chứng minh rằng một điều kiện là đúng mà không tiết lộ toàn bộ những chi tiết nền tảng.
Chính lúc này, tính tiết lộ có chọn lọc (selective disclosure) bắt đầu trở nên rất hợp lý với tôi. Ngay cả trong tài chính truyền thống, không phải ai cũng có quyền truy cập tất cả các chi tiết của một giao dịch. Tương tự, các hệ thống trên chuỗi (on-chain) có thể cần cho phép người dùng duy trì quyền kiểm soát dữ liệu của họ trong khi chỉ chia sẻ thông tin cần thiết với các bên được ủy quyền.
Confidential Security Contracts (các Hợp đồng Bảo mật Bảo mật) đưa ý tưởng này đi xa hơn nữa: quyền riêng tư không nhất thiết phải chỉ giới hạn ở các giao dịch; nó có thể trở thành một phần trong logic của chính các smart contract.
Nhìn Dusk theo cách đó hoàn toàn thay đổi quan điểm của tôi. Quyền riêng tư không phải là để trốn tránh sự giám sát. Đó là việc kiểm soát ai là người được biết cái gì, khi nào họ được biết và vì sao họ biết. @Dusk #dusk $DUSK
