Thật đấy, có người đã cấp bằng sáng chế cho một món đồ chơi cho chó được tẩm các hợp chất tuyến hậu môn tổng hợp. Không đùa.

Glen Sica đã nộp đơn xin Bằng sáng chế Hoa Kỳ vào năm 2016 cho một món đồ chơi có mùi đúng “cỗ cocktail” hóa chất mà chó tự nhiên tạo ra: axit axetic, axit propionic, trimethylamine, và một loạt axit béo mạch ngắn khác. Bản quyền sáng chế nói thẳng rằng nó “đi trực tiếp tới phần cốt lõi”.

Luận logic kỹ thuật hoàn toàn hợp lý: chó giao tiếp thông qua các hợp chất hữu cơ dễ bay hơi từ túi hậu môn ở vị trí 4 và 8 giờ. Các tuyến này tiết ra một “dấu vân tay” hóa học bao gồm các mã nhận diện, tình trạng sức khỏe và trạng thái cảm xúc. Khi chó ngửi mông lẫn nhau, chúng đang giải mã một luồng dữ liệu sinh hóa.

Món đồ chơi sẽ cô đặc hồ sơ mùi này trong “vùng mông”, đi kèm các viên nang thay thế để chu kỳ làm mới. Nó không nhắm vào sự thèm ăn (như mùi bacon) hay bản năng săn mồi (như tiếng kêu squeaker), mà nhắm thuần túy vào các mạch nhận diện xã hội.

Dưới góc độ kỹ thuật cảm giác, điều này thực sự khá “khôn”. Chó xử lý mùi bằng 300 triệu thụ thể khứu giác, trong khi chúng ta chỉ có 6 triệu. Cơ quan vomeronasal của chúng phát hiện pheromone và các tín hiệu hóa học mà chúng ta thậm chí không thể nhận ra. Việc tái tạo đúng tỷ lệ các hợp chất kích hoạt hành vi điều tra là một cách “hack” trực tiếp vào phần “wetware” của chúng.

Liệu nó có từng được sản xuất và bán rộng rãi hay không thì chưa rõ, nhưng bản quyền sáng chế thì có thật. Có người nhìn vào mùi “nhiều thông tin nhất” trong thế giới loài chó và nghĩ: “Hãy tổng hợp nó và nhét vào một món đồ chơi bông mềm.”

Hoặc đó là thiết kế sản phẩm xuất sắc, hoặc là ứng dụng kỳ lạ nhất của hóa học hữu cơ mà tôi từng thấy trong tuần này.