Sự chân thực là cảnh giới cao nhất của cuộc đời.
Thế nào là chân thực?
Chính là không nói dối, không giả tạo, không trái với lương tâm; hành xử thuần theo bản tính.
Không làm giả—những ưu điểm, khuyết điểm của bản thân đều rõ ràng,
cho nên vừa không tự cao cũng không tự ti.
Không nuôi những ước vọng vượt quá phần mình,
cho nên có thể an phận trong đạo, biết đủ là vui.
Không trái với lương tâm—
cho nên trong lòng không vướng bận, ngày ngày vẫn bình an.
Hành xử theo lòng mình: việc gì nên làm thì làm, việc gì không nên thì dừng;
cho nên không có vọng tưởng và phiền muộn.