Tôi cứ liên tục đem toán học airdrop của TermMax so sánh với mô hình vay lãi suất cố định của họ, và cùng một vấn đề cứ xuất hiện: điều khoản có thể dự đoán không có nghĩa là kết quả cũng sẽ dự đoán được.

Một người nắm giữ ETH có thể vay USDC trong 30, 90 hoặc 180 ngày với một chi phí cố định, nhưng bản thân ETH thì vẫn liên tục biến động. Chi phí lãi vay là điều đã biết. Rủi ro tài sản thế chấp thì không. Việc giữ ETH thay vì bán sẽ giúp bảo toàn tiềm năng tăng giá và các lựa chọn trong tương lai, đúng là vậy, nhưng thanh khoản thì chắc chắn không hề “miễn phí”.

Vì thế, với tôi, “khoảng cách thanh lý” hữu ích hơn “tối đa khả năng vay”. Việc vay 70% số vốn mà một vị thế cho phép có thể trông có vẻ tối ưu về vốn, trong khi lại để lại quá ít dư địa cho biến động.

Phân phối của TMX cũng gặp vấn đề kế toán tương tự. “15% cho cộng đồng” nghe có vẻ lớn cho đến khi đưa vào nguồn cung lưu hành, tỷ lệ yêu cầu nhận và số lượng người bán. Với giả định FDV 180 triệu USD, TMX tương đương khoảng 0,18 USD mỗi token, nên 200 TMX chỉ vào khoảng 36 USD.

Nhưng 50.000 yêu cầu nhận nhỏ vẫn có thể tạo ra nhiều người bán lẻ hơn 5.000 người bán lớn.

Ở đây, “hoạt động” quan trọng hơn “chất lượng”. Tham gia chiến dịch của Binance có thể giúp tăng nhanh số lượng người nắm giữ TMX. Tôi vẫn đang theo dõi liệu điều đó có thực sự tạo ra những người vay theo lãi suất cố định, hay chủ yếu chỉ tạo ra một hàng chờ yêu cầu nhận còn lớn hơn rất nhiều.

#termmax @TermMax