Khi tôi lật tài liệu TermMax vào đêm qua, trong đầu cứ xoay mãi một câu hỏi: Nếu tôi là LP đó, vậy tôi có lý do gì để chấp nhận lãi suất cố định?
Trong tài chính truyền thống, ngân hàng có thể cho bạn gửi tiết kiệm lãi suất cố định vì có sự “đỡ lưng” từ ngân hàng trung ương, có bảo hiểm tiền gửi và có “người cho vay cuối cùng”. Trong cái “hồ” này thì không có những thứ đó. Khoá lãi suất về bản chất chính là — bạn sẵn sàng từ bỏ toàn bộ phần lợi nhuận vượt trội mà thị trường có thể mang lại, để đổi lấy một khoản hoàn trả chắc chắn.
Càng nghĩ tôi càng thấy vấn đề này thú vị.
Vì nó không phải đang hỏi “cơ chế có chạy được không”, mà là đang hỏi “con người có bị khoá chặt được không”. Hợp đồng có thể khoá tiền, nhưng không khoá được ý chí. Nếu lãi suất thị trường đột ngột tăng vọt, LP nhìn ra ngoài kiếm bộn, còn mình thì bị kẹt tại chỗ — liệu họ có tìm cách rút không? Ở tầng hợp đồng, đúng là không có lối thoát. Nhưng những biến số thật sự nằm ở chỗ: bể thanh khoản sâu hay cạn, và trước khi đáo hạn có ai sẵn sàng nhận tiếp không. Thứ mà tài liệu không viết ra thường lại là thứ mang tính quyết định.
Sau đó tôi đổi cách nhìn.
TermMax không phải là lời hứa “tặng cho LP mức lợi suất cao hơn”, mà là khả năng “cho người đi vay một chi phí cố định”. Hai điều này là hai mặt của cùng một giao dịch — LP từ bỏ khả năng lợi nhuận biến động để đổi lấy sự chắc chắn của lợi suất cố định. Người đi vay từ bỏ khả năng lãi suất thị trường giảm để đổi lấy sự đảm bảo rằng chi phí không vượt ngân sách. Bản thân sự trao đổi này là hợp lý, chỉ có điều mỗi bên cần nghĩ rõ mình đang từ bỏ điều gì.
Cảm nhận của tôi là: Thiết kế của TermMax chỉ phù hợp với những người “biết rõ mình muốn gì”. Nếu bạn không muốn bị khoá chặt, thì đừng chạm vào đầu bên LP. Nếu bạn cần tính chắc chắn, FT chính là câu trả lời. Phần “cuộc giằng co” ở giữa là việc tính toán cho rõ ràng, chứ không phải là đi may rủi. Một khi đã nghĩ thông ra điều đó, nhìn lại cả cơ chế thì sẽ không còn thấy choáng nữa. #termmax @TermMax
Trong tài chính truyền thống, ngân hàng có thể cho bạn gửi tiết kiệm lãi suất cố định vì có sự “đỡ lưng” từ ngân hàng trung ương, có bảo hiểm tiền gửi và có “người cho vay cuối cùng”. Trong cái “hồ” này thì không có những thứ đó. Khoá lãi suất về bản chất chính là — bạn sẵn sàng từ bỏ toàn bộ phần lợi nhuận vượt trội mà thị trường có thể mang lại, để đổi lấy một khoản hoàn trả chắc chắn.
Càng nghĩ tôi càng thấy vấn đề này thú vị.
Vì nó không phải đang hỏi “cơ chế có chạy được không”, mà là đang hỏi “con người có bị khoá chặt được không”. Hợp đồng có thể khoá tiền, nhưng không khoá được ý chí. Nếu lãi suất thị trường đột ngột tăng vọt, LP nhìn ra ngoài kiếm bộn, còn mình thì bị kẹt tại chỗ — liệu họ có tìm cách rút không? Ở tầng hợp đồng, đúng là không có lối thoát. Nhưng những biến số thật sự nằm ở chỗ: bể thanh khoản sâu hay cạn, và trước khi đáo hạn có ai sẵn sàng nhận tiếp không. Thứ mà tài liệu không viết ra thường lại là thứ mang tính quyết định.
Sau đó tôi đổi cách nhìn.
TermMax không phải là lời hứa “tặng cho LP mức lợi suất cao hơn”, mà là khả năng “cho người đi vay một chi phí cố định”. Hai điều này là hai mặt của cùng một giao dịch — LP từ bỏ khả năng lợi nhuận biến động để đổi lấy sự chắc chắn của lợi suất cố định. Người đi vay từ bỏ khả năng lãi suất thị trường giảm để đổi lấy sự đảm bảo rằng chi phí không vượt ngân sách. Bản thân sự trao đổi này là hợp lý, chỉ có điều mỗi bên cần nghĩ rõ mình đang từ bỏ điều gì.
Cảm nhận của tôi là: Thiết kế của TermMax chỉ phù hợp với những người “biết rõ mình muốn gì”. Nếu bạn không muốn bị khoá chặt, thì đừng chạm vào đầu bên LP. Nếu bạn cần tính chắc chắn, FT chính là câu trả lời. Phần “cuộc giằng co” ở giữa là việc tính toán cho rõ ràng, chứ không phải là đi may rủi. Một khi đã nghĩ thông ra điều đó, nhìn lại cả cơ chế thì sẽ không còn thấy choáng nữa. #termmax @TermMax
