Tôi nhớ đã từng nhìn vào hai tài sản được token hóa và cho rằng cổ phiếu cơ sở thanh khoản hơn sẽ tự động tạo ra tài sản thế chấp tốt hơn. Nhưng các thị trường vay mượn không định giá tài sản theo kiểu đó. Điều khiến tôi chú ý với TermMax là các mức lãi suất cố định có thể phơi bày một dạng định giá khác.
Nếu các cổ phiếu được token hóa được dùng làm tài sản thế chấp để vay stablecoins, thì mỗi thị trường sẽ bắt đầu tạo ra tỷ lệ tài trợ riêng của mình. Một cổ phiếu có tính thanh khoản cao, giá đáng tin cậy và nhu cầu người vay mạnh có thể được khớp ở một mức lãi suất, trong khi tài sản thế chấp mỏng hơn hoặc biến động hơn lại cần một mức khác. Đột nhiên, lãi suất không chỉ còn là việc định giá tiền. Nó lặng lẽ định giá mức độ thoải mái của người cho vay khi nắm giữ rủi ro đối với tài sản thế chấp đó.
Điều đó có thể tạo ra một đường cong tài trợ cho cổ phiếu được token hóa.
Nhưng tôi nghĩ vấn đề giữ chân (retention) mới là quan trọng. Chỉ một lần bùng nổ vay mượn sau khi công bố RWA mới lên sàn cho tôi biết rất ít. Tôi muốn thấy việc vay lặp lại qua nhiều kỳ hạn, các bên cho vay liên tục tái luân chuyển vốn, và lãi suất được hình thành từ nhu cầu tự nhiên thay vì từ ưu đãi. Nếu không, “đường cong” chủ yếu chỉ là câu chuyện mang tính tường thuật.
Cũng có các tình huống thất bại. Thanh khoản mỏng có thể làm méo mó lãi suất, ưu đãi có thể tạo ra nhu cầu một cách nhân tạo, và các bên vay tập trung có thể khiến một thị trường tài sản thế chấp trông “khỏe” hơn thực tế.
Với tư cách một nhà giao dịch, tôi sẽ lạc quan hơn nếu việc vay mượn tiếp tục quay trở lại sau khi các ưu đãi biến mất và chênh lệch lãi suất vẫn nhất quán qua các kỳ hạn.
Tín hiệu đáng chú ý không phải là cổ phiếu được token hóa nào được niêm yết.
Mà là thị trường tính giá bao nhiêu một cách lặp lại để vay dựa trên nó.
#termmax @TermMax
Nếu các cổ phiếu được token hóa được dùng làm tài sản thế chấp để vay stablecoins, thì mỗi thị trường sẽ bắt đầu tạo ra tỷ lệ tài trợ riêng của mình. Một cổ phiếu có tính thanh khoản cao, giá đáng tin cậy và nhu cầu người vay mạnh có thể được khớp ở một mức lãi suất, trong khi tài sản thế chấp mỏng hơn hoặc biến động hơn lại cần một mức khác. Đột nhiên, lãi suất không chỉ còn là việc định giá tiền. Nó lặng lẽ định giá mức độ thoải mái của người cho vay khi nắm giữ rủi ro đối với tài sản thế chấp đó.
Điều đó có thể tạo ra một đường cong tài trợ cho cổ phiếu được token hóa.
Nhưng tôi nghĩ vấn đề giữ chân (retention) mới là quan trọng. Chỉ một lần bùng nổ vay mượn sau khi công bố RWA mới lên sàn cho tôi biết rất ít. Tôi muốn thấy việc vay lặp lại qua nhiều kỳ hạn, các bên cho vay liên tục tái luân chuyển vốn, và lãi suất được hình thành từ nhu cầu tự nhiên thay vì từ ưu đãi. Nếu không, “đường cong” chủ yếu chỉ là câu chuyện mang tính tường thuật.
Cũng có các tình huống thất bại. Thanh khoản mỏng có thể làm méo mó lãi suất, ưu đãi có thể tạo ra nhu cầu một cách nhân tạo, và các bên vay tập trung có thể khiến một thị trường tài sản thế chấp trông “khỏe” hơn thực tế.
Với tư cách một nhà giao dịch, tôi sẽ lạc quan hơn nếu việc vay mượn tiếp tục quay trở lại sau khi các ưu đãi biến mất và chênh lệch lãi suất vẫn nhất quán qua các kỳ hạn.
Tín hiệu đáng chú ý không phải là cổ phiếu được token hóa nào được niêm yết.
Mà là thị trường tính giá bao nhiêu một cách lặp lại để vay dựa trên nó.
#termmax @TermMax

