#dusk $DUSK

Giả sử tôi mua một trái phiếu trên chuỗi (on-chain).

Tiền đã bị trừ rồi.

Nhưng kết quả là trái phiếu không về (không được nhận).

Hoặc ngược lại:

Trái phiếu đã được chuyển cho tôi rồi, nhưng bên bán lại chưa nhận được tiền.

Chuyện này trong một khoản chuyển khoản thông thường có thể chỉ là “giao dịch thất bại”.

Trong tài chính, thì toàn bộ số vốn sẽ bị phơi bày trước rủi ro.

Gần đây khi xem thiết kế settlement của <c-1/> @Dusk , tôi lại ấn tượng nhất với ba chữ DvP.

Delivery versus Payment.

Nói dễ hiểu là:

Một bên giao tài sản và một bên thanh toán, đừng để mỗi bên đi một đường.

Tốt nhất là gắn chúng với nhau trong cùng điều kiện thanh toán (settlement).

Tiền giao được thì tài sản mới giao được.

Tài sản giao được thì tiền mới được coi là thanh toán thực sự hoàn tất.

Đó cũng là lý do hiện tại tôi nghĩ rằng:

Khớp lệnh (成交) và Settlement căn bản không phải là một.

Khớp lệnh chỉ là hai bên đã thỏa thuận xong.

Settlement mới là tiền và hàng hóa (tài sản) thực sự được chốt sạch hai bên.

Dusk hiện nhấn mạnh deterministic finality và workflow sẵn sàng cho DvP (DvP-ready), về bản chất chính là muốn nối hai việc này lại với nhau.

Dusk Trade cũng đặt sự phối hợp giữa asset leg (bên tài sản) và payment leg (bên thanh toán), cùng với settlement, trong cùng một quy trình.

Nhưng cũng đừng thổi phồng thứ này thành “dùng DvP thì không còn rủi ro”.

Không.

Nếu giao dịch cuối cùng không được settlement, bạn vẫn có thể bỏ lỡ giá, và vẫn có thể thiếu hụt thanh khoản tạm thời.

Nó giải quyết chủ yếu một vấn đề khác:

Đừng để tôi trả tiền rồi mà không nhận được tài sản.

Hoặc đưa tài sản rồi mà tiền không quay lại.

Vậy nên cách hiểu đơn giản nhất của tôi về DvP là:

Nó không đảm bảo giao dịch sẽ luôn thành công.

Nó chỉ cố gắng tránh việc khi giao dịch thất bại thì thất bại “một nửa”.

Cái này, tôi thấy thực tế hơn nhiều so với việc chỉ nói “settlement nhanh hơn”.