Giới tiền mã hoá thích nói thời gian là tiền bạc, nhưng khi thật sự đi vay thì thường lại biến thời gian thành phông nền
Mọi người cứ chăm chăm vào tỷ lệ thế chấp, đường thanh lý và lợi suất, thậm chí muốn cử một bảo vệ cho từng chữ số thập phân. Còn việc khoản nợ này khi nào kết thúc, liệu chi phí có đổi gương giữa đường không, thì thường chỉ đến lúc đã mở xong vị thế mới nhớ ra. Như kiểu đặt pháo hoa cho hôn lễ trước, rồi cuối cùng mới hỏi xem địa điểm ngày nào còn trống
Điểm khiến tôi hứng thú với TermMax là nó đưa ngày đáo hạn một cách chính thức vào cấu trúc thị trường. Một thị trường không chỉ có đi vay và mang gì đi thế chấp, mà còn bao gồm một Maturity rõ ràng. Lãi suất cố định cũng không phải là con số cô độc treo trên trang web, mà được quyết định cùng với thời hạn còn lại, từ đó xác định chi phí của khoản tài trợ này
Nói thẳng ra: cùng là đi vay, nhưng một tháng và một năm chưa bao giờ là cùng một món hàng. Thời gian càng dài, mức độ chiếm dụng vốn, biến động giá, xác suất thanh lý và chi phí cơ hội đều khác nhau. Kỳ hạn không phải chỉ là mục ghi chú—nó chính là thứ được định giá
TermMax token hoá bằng lãi suất cố định và Range Order để đưa việc vay, cho vay và kỳ hạn vào cùng một khung giao dịch. Người dùng có thể nhìn rõ lãi suất và điều kiện đáo hạn mà thị trường đưa ra trước khi khớp lệnh, rồi mới đánh giá chiến lược của mình có sống nổi tới ngày đó hay không
Tôi thích cách nghĩ này, vì nó buộc người ta biến chiến lược từ một câu “tăng” thành một tấm lịch. Lợi nhuận khi nào phát sinh, nợ khi nào đáo hạn, nếu giữa chừng biến động mạnh thì tài sản thế chấp có gồng nổi không—tất cả đều phải nghĩ trước
#TermMax
@TermMax
Dĩ nhiên, kỳ hạn cố định cũng có cái giá. Sắp xếp vốn sai thì ngày trả nợ chắc chắn sẽ từ bảng chỉ đường thành chuông báo thức; muốn điều chỉnh sớm cũng phải đối mặt với thanh khoản và điều kiện giá lúc bấy giờ
Mọi người cứ chăm chăm vào tỷ lệ thế chấp, đường thanh lý và lợi suất, thậm chí muốn cử một bảo vệ cho từng chữ số thập phân. Còn việc khoản nợ này khi nào kết thúc, liệu chi phí có đổi gương giữa đường không, thì thường chỉ đến lúc đã mở xong vị thế mới nhớ ra. Như kiểu đặt pháo hoa cho hôn lễ trước, rồi cuối cùng mới hỏi xem địa điểm ngày nào còn trống
Điểm khiến tôi hứng thú với TermMax là nó đưa ngày đáo hạn một cách chính thức vào cấu trúc thị trường. Một thị trường không chỉ có đi vay và mang gì đi thế chấp, mà còn bao gồm một Maturity rõ ràng. Lãi suất cố định cũng không phải là con số cô độc treo trên trang web, mà được quyết định cùng với thời hạn còn lại, từ đó xác định chi phí của khoản tài trợ này
Nói thẳng ra: cùng là đi vay, nhưng một tháng và một năm chưa bao giờ là cùng một món hàng. Thời gian càng dài, mức độ chiếm dụng vốn, biến động giá, xác suất thanh lý và chi phí cơ hội đều khác nhau. Kỳ hạn không phải chỉ là mục ghi chú—nó chính là thứ được định giá
TermMax token hoá bằng lãi suất cố định và Range Order để đưa việc vay, cho vay và kỳ hạn vào cùng một khung giao dịch. Người dùng có thể nhìn rõ lãi suất và điều kiện đáo hạn mà thị trường đưa ra trước khi khớp lệnh, rồi mới đánh giá chiến lược của mình có sống nổi tới ngày đó hay không
Tôi thích cách nghĩ này, vì nó buộc người ta biến chiến lược từ một câu “tăng” thành một tấm lịch. Lợi nhuận khi nào phát sinh, nợ khi nào đáo hạn, nếu giữa chừng biến động mạnh thì tài sản thế chấp có gồng nổi không—tất cả đều phải nghĩ trước
#TermMax
@TermMax
Dĩ nhiên, kỳ hạn cố định cũng có cái giá. Sắp xếp vốn sai thì ngày trả nợ chắc chắn sẽ từ bảng chỉ đường thành chuông báo thức; muốn điều chỉnh sớm cũng phải đối mặt với thanh khoản và điều kiện giá lúc bấy giờ