Gần hai tuần qua, tôi đã chia nhỏ một khoản tiền nhàn rỗi U của mình để ném vào vài thỏa thuận thu nhập cố định. Sau khi chạy hết một vòng thực tế, trải nghiệm chênh lệch còn trực quan hơn nhiều so với việc chỉ đọc whitepaper.
Trước đây tôi làm PT thu nhập cố định trong Pendle. Khi gặp biến động thị trường dữ dội hoặc thanh khoản bị rút đi đột ngột, nếu muốn thoát vị thế sớm để đổi sang tiền mặt, thì trượt giá trong pool thường có thể “ăn” mất phần lớn mức APY mà lẽ ra tôi đã kịp hưởng. Bên Notional lại dùng quá nặng nề, hiệu quả sử dụng vốn luôn kém một chút.
Sau đó tôi thử TermMax theo kiểu khớp lệnh định kỳ theo cặp (point-to-point) và cảm nhận đầu tiên là… đã. Nó xem mỗi ngày đáo hạn như một cuốn sổ lệnh độc lập: dù là lấy LST để mượn U hay cho mượn tiền để ăn lãi, thì lãi suất được chốt cố định ngay từ khoảnh khắc lệnh được khớp. Với kiểu người như tôi, vừa muốn kiếm lãi ổn định, vừa không muốn ngày nào cũng canh bảng giá để tính APY biến động, việc có thể ghi sẵn con số lợi nhuận của một tháng nào đó cuối kỳ vào sổ quả thật đỡ phải lo nhiều.
Tuy nhiên, dùng lâu tôi lại phát hiện một chi tiết khá nghịch lý.
Nhiều người đi mượn tiền để đào mỏ hoặc tăng đòn bẩy, thứ họ sợ nhất là nửa đêm bị “im-pin” bơm kim (inserted needle) dẫn đến thanh lý cháy tài khoản. Trong mô hình pool truyền thống, chỉ cần robot thanh lý quét chạm vào đường thanh lý của bạn là trong một giây có thể đập vỡ tan tác vị thế. Nhưng trong cấu trúc đáo hạn điểm-điểm của TermMax, miễn là người đi vay trả cả gốc lẫn lãi đúng vào ngày đáo hạn, thì dù giá có rơi xuyên qua mức an toàn lý thuyết giữa chừng, giao thức cũng không trực tiếp ép bạn bị thanh lý giữa đường.
Điểm thú vị ở “hai mặt” chính là chỗ đó. Với người đi vay, điều này giống như được “cầm vé miễn tử” theo chu kỳ để tránh thảm kịch bị chọc kim ác ý cuốn đi. Nhưng ngược lại, nếu đứng ở góc nhìn của bên cho vay, sự an toàn vốn của bạn thực chất hoàn toàn được đặt vào trạng thái thanh toán tại đúng ngày đáo hạn. Nếu tài sản nền cứ đi xuống âm thầm đến tận đáy, trước khi đáo hạn người đi vay cuốn luôn số U đã mượn và vỡ nợ, thì thứ bạn nhận lại chỉ là đống tài sản thế chấp đã bị “co rút”.
Nó biến cái “rủi ro thanh lý hệ thống” vốn thuộc về bên hệ thống thành một thứ mà bên cho vay buộc phải tự mình đánh giá: “uy tín đối tác đi vay và rủi ro tài sản”. Ai dám đem U cho mượn thì phải hiểu rõ tình hình của tài sản thế chấp, chứ không thể tin mù rằng giao thức có “bảo chứng thần tiên”.
Dưới đây là kịch bản nào bạn sẵn sàng nhất để đem tiền đi cho vay?#termmax @TermMax $SOL
Trước đây tôi làm PT thu nhập cố định trong Pendle. Khi gặp biến động thị trường dữ dội hoặc thanh khoản bị rút đi đột ngột, nếu muốn thoát vị thế sớm để đổi sang tiền mặt, thì trượt giá trong pool thường có thể “ăn” mất phần lớn mức APY mà lẽ ra tôi đã kịp hưởng. Bên Notional lại dùng quá nặng nề, hiệu quả sử dụng vốn luôn kém một chút.
Sau đó tôi thử TermMax theo kiểu khớp lệnh định kỳ theo cặp (point-to-point) và cảm nhận đầu tiên là… đã. Nó xem mỗi ngày đáo hạn như một cuốn sổ lệnh độc lập: dù là lấy LST để mượn U hay cho mượn tiền để ăn lãi, thì lãi suất được chốt cố định ngay từ khoảnh khắc lệnh được khớp. Với kiểu người như tôi, vừa muốn kiếm lãi ổn định, vừa không muốn ngày nào cũng canh bảng giá để tính APY biến động, việc có thể ghi sẵn con số lợi nhuận của một tháng nào đó cuối kỳ vào sổ quả thật đỡ phải lo nhiều.
Tuy nhiên, dùng lâu tôi lại phát hiện một chi tiết khá nghịch lý.
Nhiều người đi mượn tiền để đào mỏ hoặc tăng đòn bẩy, thứ họ sợ nhất là nửa đêm bị “im-pin” bơm kim (inserted needle) dẫn đến thanh lý cháy tài khoản. Trong mô hình pool truyền thống, chỉ cần robot thanh lý quét chạm vào đường thanh lý của bạn là trong một giây có thể đập vỡ tan tác vị thế. Nhưng trong cấu trúc đáo hạn điểm-điểm của TermMax, miễn là người đi vay trả cả gốc lẫn lãi đúng vào ngày đáo hạn, thì dù giá có rơi xuyên qua mức an toàn lý thuyết giữa chừng, giao thức cũng không trực tiếp ép bạn bị thanh lý giữa đường.
Điểm thú vị ở “hai mặt” chính là chỗ đó. Với người đi vay, điều này giống như được “cầm vé miễn tử” theo chu kỳ để tránh thảm kịch bị chọc kim ác ý cuốn đi. Nhưng ngược lại, nếu đứng ở góc nhìn của bên cho vay, sự an toàn vốn của bạn thực chất hoàn toàn được đặt vào trạng thái thanh toán tại đúng ngày đáo hạn. Nếu tài sản nền cứ đi xuống âm thầm đến tận đáy, trước khi đáo hạn người đi vay cuốn luôn số U đã mượn và vỡ nợ, thì thứ bạn nhận lại chỉ là đống tài sản thế chấp đã bị “co rút”.
Nó biến cái “rủi ro thanh lý hệ thống” vốn thuộc về bên hệ thống thành một thứ mà bên cho vay buộc phải tự mình đánh giá: “uy tín đối tác đi vay và rủi ro tài sản”. Ai dám đem U cho mượn thì phải hiểu rõ tình hình của tài sản thế chấp, chứ không thể tin mù rằng giao thức có “bảo chứng thần tiên”.
Dưới đây là kịch bản nào bạn sẵn sàng nhất để đem tiền đi cho vay?#termmax @TermMax $SOL
抵押品是 BTC/ETH,给个 6% 年化就心满意足稳字当头
66%
抵押品是热门新公链代币,年化给到 18%,赌它到期前不会暴跌
0%
抵押品是LRT/LST等生息资产,吃双重收益中途有波动也不慌
17%
只要有违约风险就一律不碰,宁愿回 Aave 拿浮动低保
17%
6 phiếu bầu • Cuộc bỏ phiếu đã kết thúc
