Điều đọng lại với tôi không phải là chính kiến trúc quyền riêng tư, mà là cấu hình mặc định khi bạn kết nối một ví lần đầu trên TMX. Chế độ tuân thủ bật sẵn theo mặc định; phần định tuyến “quyền riêng tư đầy đủ” nằm sâu hơn một nấc, ẩn sau một menu Cài đặt mà đa số người dùng sẽ không mở ngay từ lần xem đầu tiên. $TMX, #TermMax , @TermMax , nói về sự minh bạch và quyền riêng tư như thể chúng được cân trọng như nhau, nhưng trải nghiệm sản phẩm thực tế lại lặng lẽ chọn phe trước khi người dùng quyết định. Nhìn vào luồng tác vụ, có lẽ khoảng 80% diện tích giao diện được dành cho các bản xem trước giao dịch có thể đọc theo chuẩn tuân thủ, trong khi các tham số quyền riêng tư nâng cao lại nằm trong một accordion được thu gọn. Điều đó không hẳn là một lỗi; thậm chí có thể là lựa chọn onboarding hợp lý vì lý do tuân thủ quy định, nhưng nó cũng có nghĩa là “sự cùng tồn tại” trong phần giới thiệu thực chất là một quyết định về thứ tự: tuân thủ trước, quyền riêng tư dành cho ai chịu đi tìm. Tôi cứ tự hỏi liệu thứ tự này chỉ là giàn giáo tạm thời cho giai đoạn áp dụng sớm, hay đó thực sự là hình dạng vĩnh viễn của sản phẩm sau khi các ưu đãi đã ổn định. Dù thế nào đi nữa, mặc định đang làm rất nhiều công việc kể chuyện thầm lặng mà phần nội dung marketing không hề nhắc tới.