Dusk càng gặp sự cố, mình càng quan tâm ai đang nắm quyền phục hồi mạng

Đọc phần consensus của Dusk, mình thấy cơ chế bình thường chưa phải chỗ đáng lo nhất. Điều thú vị nằm ở lúc mạng liên tục không đạt quorum.
Sau 16 iteration thất bại, Succinct Attestation chuyển sang emergency mode. Timeout của từng bước được bỏ đi và nhiều iteration có thể cùng mở để tăng cơ hội tìm được một block hợp lệ. Nếu nhiều candidate cùng đạt consensus, block thuộc iteration thấp hơn được ưu tiên.
Thiết kế này giúp mạng không bị kẹt chỉ vì một số provisioner chậm hoặc mất kết nối. Nhưng nó cũng làm mình để ý đến một ranh giới khác: khi điều kiện mạng xấu đi, khả năng phục hồi bắt đầu phụ thuộc rõ hơn vào phân bố stake.
Ở phương án cuối, emergency block chỉ được tạo khi nhóm provisioner yêu cầu nó nắm đa số tổng stake của mạng. Trong khi muốn trực tiếp tham gia consensus, một provisioner hiện cần stake tối thiểu 1.000 DUSK.
Vì vậy mình không chỉ nhìn staking như cách kiếm reward. Nó còn quyết định ai có trọng lượng trong lúc hệ thống cần thoát khỏi trạng thái bất thường.
Theo mình, bài test quan trọng với Dusk không phải một ngày mạng chạy mượt. Mà là lúc congestion tăng, vài node tụt lại và các committee liên tục thay đổi, mạng có phục hồi mà không để quyền quyết định dồn quá nhiều vào một nhóm stake lớn hay không.
Một cơ chế recovery có thể rất chắc về kỹ thuật.
Nhưng nếu quyền cứu mạng ngày càng tập trung theo stake, decentralization mới là thứ cần được đo kỹ nhất.
@Dusk $DUSK #dusk
$ONDO $BTC