Ban đầu tôi cho rằng việc giao nhận tài sản theo cách vật chất chỉ đơn giản là một phương án dự phòng khi việc thanh lý thất bại.
Nhưng càng xem kỹ thiết kế của TermMax, mọi thứ càng có vẻ cụ thể hơn.
Sau khi khung thanh lý kết thúc, quỹ hoàn trả có thể nắm giữ cả các token gốc và tài sản thế chấp, và người nắm giữ FT sẽ nhận phần chia theo tỷ lệ của cả hai.
Điều thu hút sự chú ý của tôi là vấn đề này đặt người cho vay vào vị trí như thế nào.
Hệ thống không cần phải chuyển đổi toàn bộ từng đơn vị tài sản thế chấp trở lại thành tiền mặt trước khi quá trình thu hồi có thể diễn ra.
Sự đánh đổi ở đây là người cho vay cũng phải gánh chịu một vấn đề mà thị trường không thể tự giải quyết:
họ giờ nắm giữ một tài sản mà tính thanh khoản, giá cả và lối thoát (exit path) vẫn có thể chưa chắc chắn.
Điều đó giống việc không chỉ loại bỏ rủi ro thanh lý mà còn là việc chuyển một phần gánh nặng từ khâu thực thi sang quyền sở hữu.
Trong một thị trường được xây dựng xung quanh các token có tính thanh khoản cao, sự khác biệt này rất dễ bị bỏ qua. Khi tài sản thế chấp trở nên khó giao dịch hơn, vai trò của người cho vay có thể âm thầm thay đổi.
Câu hỏi ít được chú ý hơn là:
việc nhận tài sản đôi khi có phải là một hình thức thu hồi “trung thực” hơn so với việc ép phải bán hay không?

#termmax @TermMax