Sau khi bị cháy tài khoản, phản ứng đầu tiên của rất nhiều người là đổ lỗi cho diễn biến thị trường: $BTW
“Bị cắm kim rồi”
“Bên tổ chức đã đạp giá”
“Xui quá rồi”$BTC
Nhưng làm lâu rồi bạn sẽ nhận ra, thứ thực sự khiến đa số người rời cuộc chơi không phải là hướng đi, mà là quy mô vị thế.
Nhiều người có phong cách giao dịch gần như giống nhau: $ETH
Kiếm được chút là vội chạy; lỗ một chút thì nhất quyết không chịu thừa nhận.
Thấy giá giảm lại nghĩ bù thêm, kết quả càng bù càng sâu;
cuối cùng thị trường chỉ dao động nhẹ từng đợt, tài khoản trực tiếp về số 0.
Điểm nguy hiểm nhất của hợp đồng không phải là bạn sai một lần, mà là bạn đang giữ một vị thế sai lầm, lại “cứng đầu” gồng theo phán đoán sai.
Người thực sự ổn định không phải chơi dồn hết vào một kèo (all-in), mà là để lợi nhuận từ từ được nhân lên.
Logic giao dịch của tôi luôn rất đơn giản:
Trước tiên dùng vị thế nhỏ để thử sai; sau khi xác nhận xu hướng rồi mới tăng thêm vị thế.
Việc tăng thêm chỉ dùng phần đang có lời, không dễ dàng đụng tới vốn ban đầu.
Ví dụ tài khoản 10.000 USDT (1 vạn U), tôi sẽ không vào full ngay từ đầu, mà trước tiên dùng 500U để thử lệnh.
Hướng đúng rồi, thì tận dụng lợi nhuận để mở rộng vị thế dần, để tiền của thị trường gánh rủi ro, chứ không phải dùng vốn của chính mình để cá cược.
Khi lợi nhuận tích lũy đến một mức nhất định, bắt đầu dời mức cắt lỗ, chốt lời theo từng phần.
Phần lợi nhuận nên giữ thì giữ; đến lúc phải đi thì đi dứt khoát.
Nhà giao dịch thật sự giỏi không phải là người lúc nào cũng thắng mỗi lệnh, mà là người đúng thì dám giữ, sai thì biết rút.
Thị trường chưa bao giờ thưởng cho kẻ liều nhất, mà thưởng cho người kiểm soát vị thế tốt nhất và thực thi ổn định nhất.
“Bị cắm kim rồi”
“Bên tổ chức đã đạp giá”
“Xui quá rồi”$BTC
Nhưng làm lâu rồi bạn sẽ nhận ra, thứ thực sự khiến đa số người rời cuộc chơi không phải là hướng đi, mà là quy mô vị thế.
Nhiều người có phong cách giao dịch gần như giống nhau: $ETH
Kiếm được chút là vội chạy; lỗ một chút thì nhất quyết không chịu thừa nhận.
Thấy giá giảm lại nghĩ bù thêm, kết quả càng bù càng sâu;
cuối cùng thị trường chỉ dao động nhẹ từng đợt, tài khoản trực tiếp về số 0.
Điểm nguy hiểm nhất của hợp đồng không phải là bạn sai một lần, mà là bạn đang giữ một vị thế sai lầm, lại “cứng đầu” gồng theo phán đoán sai.
Người thực sự ổn định không phải chơi dồn hết vào một kèo (all-in), mà là để lợi nhuận từ từ được nhân lên.
Logic giao dịch của tôi luôn rất đơn giản:
Trước tiên dùng vị thế nhỏ để thử sai; sau khi xác nhận xu hướng rồi mới tăng thêm vị thế.
Việc tăng thêm chỉ dùng phần đang có lời, không dễ dàng đụng tới vốn ban đầu.
Ví dụ tài khoản 10.000 USDT (1 vạn U), tôi sẽ không vào full ngay từ đầu, mà trước tiên dùng 500U để thử lệnh.
Hướng đúng rồi, thì tận dụng lợi nhuận để mở rộng vị thế dần, để tiền của thị trường gánh rủi ro, chứ không phải dùng vốn của chính mình để cá cược.
Khi lợi nhuận tích lũy đến một mức nhất định, bắt đầu dời mức cắt lỗ, chốt lời theo từng phần.
Phần lợi nhuận nên giữ thì giữ; đến lúc phải đi thì đi dứt khoát.
Nhà giao dịch thật sự giỏi không phải là người lúc nào cũng thắng mỗi lệnh, mà là người đúng thì dám giữ, sai thì biết rút.
Thị trường chưa bao giờ thưởng cho kẻ liều nhất, mà thưởng cho người kiểm soát vị thế tốt nhất và thực thi ổn định nhất.