Hiện tại, laptop bị AI “đội giá” lên đắt kinh khủng. Trước kia muốn nâng cấp thì máy cũ kẹt cứng, nhưng giá quá cao. Vì vậy mình nhờ người kiểm tra nguyên nhân máy bị nghẽn. Kết quả là: hàng loạt phần mềm tự gọi các chức năng cấp thấp của hệ thống, giành giật tài nguyên với nhau. Sư phụ đổi hướng—lấy vài thao tác tốn tài nguyên nhất, chuyển thẳng thành tăng tốc phần cứng, không đi theo kiểu mô phỏng bằng phần mềm nữa. Thế là tốc độ khác hẳn.
Trong Dusk, máy ảo Piecrust làm đúng kiểu tương tự. Bản thân smart contract chạy trong một sandbox WASM, mục tiêu là an toàn và dễ di chuyển, nhưng cái giá phải trả là chậm—đặc biệt là các phép tính mật mã như băm (hash), xác thực chữ ký, và chứng minh zero-knowledge (zk). Chạy các phép tính này trong sandbox sẽ tốn chi phí rất lớn. Cách làm của Dusk là tách riêng vài thao tác có tần suất cao, biến chúng thành “host function”, rồi gọi trực tiếp mã gốc ở tầng thấp để thực thi, thay vì phải tính bằng “phần cứng giả” trong WASM.
Cụ thể, vài thao tác được tách ra gồm: băm dùng Blake2b và Poseidon, xác minh dùng verify_plonk (chứng minh PlonK), verify_groth16_bn254, và thêm hai loại xác thực chữ ký là verify_schnorr và verify_bls. Nhìn chung, chúng bao phủ hầu hết các phép tính mật mã mà bộ cơ chế bảo mật và đồng thuận của chính Dusk cần dùng. Tức là mở một “cửa sau” cho những phần nặng nhất, không theo luồng xử lý thông thường trong sandbox.
Thiết kế này đổi lấy hiệu suất chạy tốt hơn, nhưng đồng thời cũng đồng nghĩa là độ đúng đắn trong hiện thực của các host function này là cực kỳ quan trọng—nếu các hàm gốc này có lỗ hổng, mức ảnh hưởng sẽ trực tiếp hơn so với lỗi ở tầng phần mềm, vì mọi hợp đồng đều dùng chung cùng một đường truyền tăng tốc tầng thấp.
$DUSK
#dusk @Dusk