Tôi cứ bị mắc kẹt ở một phần kỳ lạ trong Atomic Orders của TermMax. Thông thường thanh khoản sẽ chọn một thị trường trước, rồi đợi nhu cầu xuất hiện trong chính thị trường đó. Lựa chọn này trông có vẻ vô hại cho đến khi một thị trường khác đưa ra nhu cầu cố định hấp dẫn hơn trong khi cùng một đồng đô la lại đang nằm ở chỗ khác.

Atomic Orders dường như nới lỏng ranh giới đó. Một pool có thể phục vụ hiệu quả cho nhiều thị trường, vì vậy không cần phải nhân đôi vốn chỉ để nó vẫn sẵn sàng. Tôi cứ theo dõi xem điều gì thay đổi sau đó. Các thị trường không còn chỉ cạnh tranh để giành tiền gửi thanh khoản nữa. Chúng có thể đang cạnh tranh để giành sự chú ý của cùng một thanh khoản.

Điều đó thật sự khác.

“thứ khan hiếm không còn là vốn nữa mà là quyền để kéo vốn về phía bạn.”

Một người vay đưa ra nhu cầu cố định mạnh hơn có thể thu hút thanh khoản vốn chưa từng được phân bổ vĩnh viễn vào đó. Rồi thị trường khác lại thay đổi. Đồng đô la lại di chuyển. Khám phá giá bắt đầu diễn ra trên nhiều thị trường thay vì chỉ trong các pool tách biệt.

Nhưng điều đó cũng khiến tôi bất an về ý nghĩa của hoạt động. Thanh khoản sẵn có sâu có thể trông giống như sự chấp nhận, trong khi cùng một lượng vốn liên tục được đưa ra qua nhiều thị trường khác nhau.

Không phải thanh khoản giả. Cũng không nhất thiết là thanh khoản mới.

Tôi muốn biết có bao nhiêu vốn độc nhất tồn tại nằm bên dưới toàn bộ sự sẵn sàng đó, và liệu người vay có tạo ra đủ nhu cầu lặp lại để tiếp tục giành được sự chú ý hay không.

#termmax @TermMax