#dusk $DUSK @Dusk

‎tôi từng nghĩ một khối hoặc là cuối cùng, hoặc là nó không. một dòng gọn gàng.

‎nhưng sự “tính cuối cùng” theo kiểu lăn đã khiến tôi suy nghĩ lại.

‎cơ chế thực tế truy vết ngược từ đỉnh chuỗi về khối đã được cuối cùng hóa gần nhất, đếm lượng stake của các nhà cung cấp (provisioners) nằm phía sau thời gian chờ (timeout) và các chứng chỉ chiến thắng (winning certificates) trong suốt quá trình. khi tổng chạy đó đạt 67% tổng stake tại một khối trung gian nào đó H, thì H sẽ được đánh dấu là cuối cùng, theo kiểu hồi ngược.

‎điều đó không phải là một lá phiếu đơn lẻ quyết định mọi thứ. đó là ngưỡng dựa trên tổng stake tích lũy, được kiểm tra trên một dải các khối, chứ không phải tại một thời điểm duy nhất.

‎tôi đã lần theo vì sao một hệ thống “một lá phiếu” không thể mang lại cùng mức đảm bảo. một lá phiếu—dù là lá phiếu mang tính quyết định—chỉ chứng minh rằng một tập con của mạng đã nghĩ gì tại đúng thời điểm đó. nó không tính đến chuyện gì xảy ra nếu chính đỉnh (tip) đó không bao giờ được cuối cùng hóa, hoặc nếu các ứng viên ở vòng lặp thấp hơn vẫn còn các yêu cầu (claims) chưa được giải quyết nằm phía sau.

‎các ghi chú kỹ thuật của Dusk cũng xác nhận điều này đã thay đổi gần đây: từ việc cố định số lượng người kế nhiệm (successor-count) sang một giá trị biến đổi, tùy thuộc vào việc trong cùng một vòng có tồn tại bao nhiêu ứng viên ở vòng lặp thấp hơn nhưng chưa được attestation (không có chứng thực). ngưỡng không cố định; nó thích nghi với mức độ “lộn xộn” thực sự của vòng đó.

‎vậy nên tính cuối cùng theo kiểu lăn không phải để phòng ngừa một lá phiếu xấu đơn lẻ. nó bảo vệ chống lại khoảng trống giữa việc “trông có vẻ đã ổn” và việc thực sự tích lũy đủ xác nhận có trọng số để trở nên không thể đảo ngược.

‎một ngưỡng hồi ngược dựa trên 67% stake có cảm giác là một đảm bảo mạnh hơn so với một lá phiếu quyết định đơn lẻ không, hay độ phức tạp chỉ dời chỗ ẩn đi sự không chắc chắn vào một nơi khác?

$RE
$HEMI