Một người đàn ông ở Thâm Quyến nhận được khoản tiền bồi thường tái định cư 20 triệu, không mua nhà mà chọn mỗi ngày ở khách sạn 5 sao.

Một ngày 650 tệ, trọn tháng 16.000.
Bữa sáng có hơn 30 món, miễn phí hết tiền điện nước, phí quản lý, phí đỗ xe. Tắm nước nóng mỗi ngày muốn bao nhiêu cũng được, còn có dì giúp thay chăn ga và dọn dẹp vệ sinh.

Gửi 20 triệu vào ngân hàng, mỗi tháng lãi hơn 50.000.
Sau khi thanh toán toàn bộ các khoản phí bên phía khách sạn, còn lại hơn 30.000 tiền tiêu vặt.

Không phải đóng khoản phí này phí kia, không tốn tiền sửa ống nước hay nhà vệ sinh, không cần trả khoản vay mua nhà, chất lượng cuộc sống được nâng lên tối đa.

Vừa nghe xong, phản ứng đầu tiên của tôi là: cái này chẳng phải quá xa xỉ sao? Nhưng nghĩ lại thì có vẻ cũng khá hợp lý, và cũng rất sướng...

Các bạn nghĩ anh ấy là “cao nhân” hay “phung phí”?