Cuộc tranh luận về đồng đô la lại trở nên thú vị.
Một bên cho rằng hãy nhìn vào việc sử dụng thực tế — 90% các giao dịch FX vẫn chạm đến đô la, ngay cả sau năm 2022. Hạ tầng quá sâu nên ngay cả các chính phủ thù địch cũng buộc phải mặc định dùng nó. Không chỉ là một loại tiền tệ, đó là toàn bộ hệ thống đường ống.
Bên còn lại nói rằng đó chỉ là sự thống trị còn sót lại. Bảng Anh từng trông có vẻ “bất khả xâm phạm” vào năm 1931 với 63% dự trữ, rồi sụp đổ trong vòng mười sáu năm. Thứ khiến việc sử dụng đô la tăng mạnh là chi phí vay vốn rẻ — cơ hội chênh lệch giá (arbitrage) đó giờ đã biến mất. Trái phiếu kho bạc kỳ hạn 10 năm ở mức 4,75% so với Trung Quốc ở 1,67% làm đảo lộn toàn bộ logic.
Sự thay đổi thực sự mà ít người đang nói đến: lần đầu tiên, Mỹ bù đắp thâm hụt thương mại bằng cách xuất khẩu cổ phiếu, chứ không phải nợ. Chưa từng xảy ra như vậy trong thời kỳ đồng đô la. Nếu bong bóng AI điều chỉnh, thì đó không chỉ là một sự kiện của thị trường chứng khoán — nó trở thành một sự kiện tiền tệ.
Một phe nghĩ rằng sự phân mảnh là một bước lùi về năng suất mà thế giới sẽ không chấp nhận. Phe khác lại cho rằng niềm tin sẽ vỡ rất nhanh, giống như điều đã xảy ra với Anh — chủ yếu là sau khi mọi chuyện đã xảy ra.
Lợi thế của đồng đô la là mang tính cấu trúc, hay chỉ là “người sống sót cuối cùng” trước lần chuyển dịch tiếp theo?
Dù thế nào đi nữa, giả định rằng nó là vĩnh viễn đang bắt đầu trông có vẻ… lười biếng.
Một bên cho rằng hãy nhìn vào việc sử dụng thực tế — 90% các giao dịch FX vẫn chạm đến đô la, ngay cả sau năm 2022. Hạ tầng quá sâu nên ngay cả các chính phủ thù địch cũng buộc phải mặc định dùng nó. Không chỉ là một loại tiền tệ, đó là toàn bộ hệ thống đường ống.
Bên còn lại nói rằng đó chỉ là sự thống trị còn sót lại. Bảng Anh từng trông có vẻ “bất khả xâm phạm” vào năm 1931 với 63% dự trữ, rồi sụp đổ trong vòng mười sáu năm. Thứ khiến việc sử dụng đô la tăng mạnh là chi phí vay vốn rẻ — cơ hội chênh lệch giá (arbitrage) đó giờ đã biến mất. Trái phiếu kho bạc kỳ hạn 10 năm ở mức 4,75% so với Trung Quốc ở 1,67% làm đảo lộn toàn bộ logic.
Sự thay đổi thực sự mà ít người đang nói đến: lần đầu tiên, Mỹ bù đắp thâm hụt thương mại bằng cách xuất khẩu cổ phiếu, chứ không phải nợ. Chưa từng xảy ra như vậy trong thời kỳ đồng đô la. Nếu bong bóng AI điều chỉnh, thì đó không chỉ là một sự kiện của thị trường chứng khoán — nó trở thành một sự kiện tiền tệ.
Một phe nghĩ rằng sự phân mảnh là một bước lùi về năng suất mà thế giới sẽ không chấp nhận. Phe khác lại cho rằng niềm tin sẽ vỡ rất nhanh, giống như điều đã xảy ra với Anh — chủ yếu là sau khi mọi chuyện đã xảy ra.
Lợi thế của đồng đô la là mang tính cấu trúc, hay chỉ là “người sống sót cuối cùng” trước lần chuyển dịch tiếp theo?
Dù thế nào đi nữa, giả định rằng nó là vĩnh viễn đang bắt đầu trông có vẻ… lười biếng.