Tôi định đặt tên cho hiện tượng này, gọi là “phi tập trung hóa theo kiểu thuê ngoài”. Nguyên nhân là khi tôi lật quyển “whitepaper” @TermMax thì ở góc trang thuộc Mục 2.2 có một dòng chữ nhỏ: thị trường được quản lý bởi các “curator” chuyên nghiệp, trong danh sách có ghi Keyrock, Edge Capital, AlphaPing… tổng cộng năm nhà tạo lập thị trường.

Những curator này không phải chỉ để trang trí. Họ thiết lập đường cong giá, quản lý các tham số rủi ro, và còn nắm cả việc tiền cụ thể sẽ được đưa đi đâu. Whitepaper viết rất thẳng thắn: phần vốn chưa được đem đi vay sẽ tự động được đầu tư vào các giao thức lãi suất thả nổi như Aave, Morpho, Venus để lấy lợi tức, danh nghĩa gọi là “triển khai vốn nhàn rỗi”.

Điều này nghe hơi ngược đời: một giao thức vốn nhấn mạnh “lãi suất cố định”, lại dùng lượng vốn nhàn rỗi để nhét ngược vào “bể” lãi suất thả nổi. Muốn cảm giác ổn định, nhưng lại đặt phần vốn gốc vào lãi suất biến động từng ngày. Và mọi công tắc của hệ thống này nằm trong tay một vài tổ chức.

Trong thiết kế này, vai trò của TMX khá quan trọng: người nắm giữ token đem token của mình thế chấp thành sTMX để đổi lấy “quyền quản trị tăng cường”. Về mặt lý thuyết, khi đó có thể điều chỉnh danh sách curator và các tham số rủi ro của thị trường. Nói cách khác, biện pháp kiềm chế duy nhất đối với mấy “người gác cổng” kia chính là lượng token bạn đang giữ.

Vì vậy, tôi gọi bộ thiết kế #TermMax này là “phi tập trung hóa theo kiểu thuê ngoài” — nó không hủy diệt niềm tin, mà chỉ chuyển niềm tin từ “mã nguồn” sang “một ủy ban”. Mã nguồn có thể được kiểm toán, nhưng con người thì vẫn có thể mắc sai lầm. Trước khi DYOR, hãy tự hỏi trước một câu: bạn đang tin giao thức, hay tin vào mấy nhà tạo lập thị trường kia?