#termmax @TermMax
Lướt sàn ở quảng trường, lướt đến mức gặp rất nhiều người đang bàn về đòn bẩy GT của TermMax. Ai cũng đang thổi rằng: “Không có thanh lý thì sẽ không bị cháy (không bùng) tài khoản”.
Thật lòng mà nói, lần đầu nhìn qua mình cũng thấy thiết kế này khá “đúng trúng tim đen”. Làm đòn bẩy DeFi lâu rồi thì ai chẳng từng bị cắm kim (insert pin) nổ cháy tài khoản, nửa đêm phải bò dậy bổ sung ký quỹ, lại chẳng cần phải thức canh chỉ số sức khỏe (health factor) đến vậy—đúng là chạm vào nỗi đau của rất nhiều người.
Nhưng khi lật lại kỹ các chi tiết cơ chế, mình mới nhận ra là nhiều người thật ra đã hiểu vấn đề này hơi lệch.
Nó không phải là loại bỏ rủi ro, chỉ là đổi hình thức của rủi ro.
Đòn bẩy vay truyền thống là khi thị trường đi ngược là họ sẽ ép thanh lý (force liquidate) cho bạn; tiền gốc coi như mất sạch. Còn đòn bẩy GT thì khoản phí quyền (premium) bạn trả khi mở vị thế chính là mức thua lỗ tối đa của bạn. Dù biến động ở giữa có lớn đến đâu thì cũng sẽ không làm thay đổi vị thế của bạn. Nhưng nếu bạn nhìn sai hướng và đến lúc đáo hạn để kết toán, thì khoản tiền này sẽ bị trừ đi một cách “thực sự”.
Bản chất là logic của quyền chọn (options), không phải đòn bẩy vay thông thường. Nó thay “cắm kim nổ cháy trong tức thời” bằng “kết toán một lần khi đáo hạn”. Lỗ có trần, nhưng phần lỗ mà bạn phải chịu thì một xu cũng không thiếu.
Mình nghĩ đây chính là một sự đánh đổi trong thiết kế, không thể nói là tuyệt đối tốt hay tuyệt đối xấu.
Chỉ tò mò với những bạn đã thực sự mở vị thế: Các bạn lao vào đòn bẩy GT là vì mục đích “không thanh lý” để dùng làm phòng hộ dài hạn, hay đơn giản là thấy sẽ không bị nổ cháy giữa chừng nên đem ra cược hướng đi của thị trường?
Lướt sàn ở quảng trường, lướt đến mức gặp rất nhiều người đang bàn về đòn bẩy GT của TermMax. Ai cũng đang thổi rằng: “Không có thanh lý thì sẽ không bị cháy (không bùng) tài khoản”.
Thật lòng mà nói, lần đầu nhìn qua mình cũng thấy thiết kế này khá “đúng trúng tim đen”. Làm đòn bẩy DeFi lâu rồi thì ai chẳng từng bị cắm kim (insert pin) nổ cháy tài khoản, nửa đêm phải bò dậy bổ sung ký quỹ, lại chẳng cần phải thức canh chỉ số sức khỏe (health factor) đến vậy—đúng là chạm vào nỗi đau của rất nhiều người.
Nhưng khi lật lại kỹ các chi tiết cơ chế, mình mới nhận ra là nhiều người thật ra đã hiểu vấn đề này hơi lệch.
Nó không phải là loại bỏ rủi ro, chỉ là đổi hình thức của rủi ro.
Đòn bẩy vay truyền thống là khi thị trường đi ngược là họ sẽ ép thanh lý (force liquidate) cho bạn; tiền gốc coi như mất sạch. Còn đòn bẩy GT thì khoản phí quyền (premium) bạn trả khi mở vị thế chính là mức thua lỗ tối đa của bạn. Dù biến động ở giữa có lớn đến đâu thì cũng sẽ không làm thay đổi vị thế của bạn. Nhưng nếu bạn nhìn sai hướng và đến lúc đáo hạn để kết toán, thì khoản tiền này sẽ bị trừ đi một cách “thực sự”.
Bản chất là logic của quyền chọn (options), không phải đòn bẩy vay thông thường. Nó thay “cắm kim nổ cháy trong tức thời” bằng “kết toán một lần khi đáo hạn”. Lỗ có trần, nhưng phần lỗ mà bạn phải chịu thì một xu cũng không thiếu.
Mình nghĩ đây chính là một sự đánh đổi trong thiết kế, không thể nói là tuyệt đối tốt hay tuyệt đối xấu.
Chỉ tò mò với những bạn đã thực sự mở vị thế: Các bạn lao vào đòn bẩy GT là vì mục đích “không thanh lý” để dùng làm phòng hộ dài hạn, hay đơn giản là thấy sẽ không bị nổ cháy giữa chừng nên đem ra cược hướng đi của thị trường?
