Càng nghĩ về quyền riêng tư trên blockchain, tôi càng nhận ra rằng điều đó không nhất thiết phải đồng nghĩa với việc che giấu mọi thứ.

Trong lĩnh vực tài chính, câu hỏi lớn có lẽ là: ai nên được phép xem những gì.

Một công ty có thể cần chứng minh rằng một giao dịch đã tuân theo các quy định, nhưng điều đó không có nghĩa là ai cũng cần phải xem mọi chi tiết đằng sau nó. Một số thông tin đơn giản là quá nhạy cảm để có thể đưa ra công khai toàn bộ.

Chính vì vậy mà tôi bắt đầu chú ý nhiều hơn đến Dusk.

Dusk là một Layer-1 được xây dựng với định hướng các ứng dụng tài chính, và chuẩn Confidential Security Contract (XSC) của nó hỗ trợ các smart contract bảo mật. Điều tôi thấy thú vị ở đây là ý tưởng rằng quyền riêng tư có thể trở thành một phần trong cách ứng dụng vận hành, thay vì chỉ là thứ được “gắn thêm” sau này.

Tôi vẫn đang tìm hiểu khía cạnh kỹ thuật của Dusk, nhưng phần này với tôi là hoàn toàn hợp lý nếu nhìn từ góc độ thực tế.

Quyền riêng tư không nhất thiết là việc nói rằng: “Không ai có thể thấy bất cứ điều gì.”

Nó có thể là việc nói rằng: “Chỉ nên tiết lộ những thông tin thực sự cần được nhìn thấy.”

Cách tiếp cận đó nghe có vẻ thực tế hơn nhiều đối với các ứng dụng tài chính.

Nếu blockchain ngày càng trở thành một phần lớn hơn của tài chính, tôi nghĩ rằng sự phân biệt giữa quyền riêng tư và bảo mật (confidentiality) này sẽ càng trở nên quan trọng.

Bạn sẽ thích một blockchain tài chính nơi mọi thứ đều công khai, hay một blockchain nơi bạn có nhiều quyền kiểm soát hơn đối với những gì được tiết lộ?

#dusk $DUSK @Dusk