#termmax @TermMax
Đêm qua, khi nhìn vào TermMax, một quan niệm sai lầm nổi bật: hiệu quả sử dụng vốn không đơn thuần là giữ lại tỷ lệ vốn cao nhất có thể được triển khai. Với các thị trường do người quản tuyển (curator) vận hành, bài toán khó hơn là phối hợp — thanh khoản nên nằm ở đâu, nằm trong dải giá nào, và có thể phản ứng nhanh đến mức nào khi nhu cầu vay thay đổi. @TermMax tiếp cận vấn đề này bằng cách trao quyền cho người quản tuyển trong việc điều chỉnh các tham số của thị trường, đồng thời thiết kế các cơ chế cho phép thanh khoản di chuyển hiệu quả qua nhiều trạng thái.
Một cơ chế thú vị là Lệnh Nguyên Tử (Atomic Orders). Thay vì xem vốn của người quản tuyển như một tập hợp các vị thế độc lập, thanh khoản ảo có thể được phân bổ qua nhiều lệnh trước khi diễn ra việc vay thực sự. Khi đó, một “bể” vốn của người quản tuyển đại diện cho thanh khoản tại nhiều điểm trong cấu trúc lệnh mà không cần vốn phải bị chia nhỏ về mặt vật lý từ trước, và việc đặt thanh khoản trở thành bài toán phối hợp chứ không phải bài toán phân bổ vốn đơn giản. Điều này có thể giảm sự phân mảnh.
Để duy trì tính nhất quán trong kế toán giữa thanh khoản ảo, vốn, việc thực thi và khâu thanh toán, hệ thống phải ngăn các biểu diễn ảo không được “hàm ý” nhiều thanh khoản có thể sử dụng hơn so với năng lực mà vốn gốc hỗ trợ. Điều này đặc biệt quan trọng trong các tình huống biến động mạnh, các lệnh diễn ra đồng thời và những thay đổi vay đột ngột. Việc thử nghiệm kiến trúc này trong điều kiện đối kháng giúp đảm bảo đó không phải là điểm yếu mà là thiết kế kỹ thuật vững chắc.
Vốn chưa được vay có thể được đưa vào các giao thức lãi suất thả nổi bên ngoài như Aave, Morpho hoặc Venus thay vì để không hoạt động. Việc này cải thiện khả năng sử dụng vốn tiềm năng, nhưng đồng thời cũng tạo ra sự phụ thuộc vào thanh khoản bên ngoài, mức lãi suất, các tích hợp và rủi ro của hợp đồng thông minh. Tôi cũng đang tìm hiểu Custom Range Order AMM, nơi người quản tuyển chỉ định các dải APR và lực lượng thị trường sẽ ảnh hưởng đến việc thực thi. Một câu hỏi rộng hơn đối với tôi là: hệ thống do người quản tuyển vận hành nên cân bằng như thế nào giữa mức sử dụng vốn, tính sẵn có của thanh khoản và rủi ro từ giao thức bên ngoài khi thị trường thay đổi đột ngột? Tôi rất mong được biết các nhà phát triển và nhà nghiên cứu sẽ mô hình hóa sự đánh đổi này ra sao.
Đêm qua, khi nhìn vào TermMax, một quan niệm sai lầm nổi bật: hiệu quả sử dụng vốn không đơn thuần là giữ lại tỷ lệ vốn cao nhất có thể được triển khai. Với các thị trường do người quản tuyển (curator) vận hành, bài toán khó hơn là phối hợp — thanh khoản nên nằm ở đâu, nằm trong dải giá nào, và có thể phản ứng nhanh đến mức nào khi nhu cầu vay thay đổi. @TermMax tiếp cận vấn đề này bằng cách trao quyền cho người quản tuyển trong việc điều chỉnh các tham số của thị trường, đồng thời thiết kế các cơ chế cho phép thanh khoản di chuyển hiệu quả qua nhiều trạng thái.
Một cơ chế thú vị là Lệnh Nguyên Tử (Atomic Orders). Thay vì xem vốn của người quản tuyển như một tập hợp các vị thế độc lập, thanh khoản ảo có thể được phân bổ qua nhiều lệnh trước khi diễn ra việc vay thực sự. Khi đó, một “bể” vốn của người quản tuyển đại diện cho thanh khoản tại nhiều điểm trong cấu trúc lệnh mà không cần vốn phải bị chia nhỏ về mặt vật lý từ trước, và việc đặt thanh khoản trở thành bài toán phối hợp chứ không phải bài toán phân bổ vốn đơn giản. Điều này có thể giảm sự phân mảnh.
Để duy trì tính nhất quán trong kế toán giữa thanh khoản ảo, vốn, việc thực thi và khâu thanh toán, hệ thống phải ngăn các biểu diễn ảo không được “hàm ý” nhiều thanh khoản có thể sử dụng hơn so với năng lực mà vốn gốc hỗ trợ. Điều này đặc biệt quan trọng trong các tình huống biến động mạnh, các lệnh diễn ra đồng thời và những thay đổi vay đột ngột. Việc thử nghiệm kiến trúc này trong điều kiện đối kháng giúp đảm bảo đó không phải là điểm yếu mà là thiết kế kỹ thuật vững chắc.
Vốn chưa được vay có thể được đưa vào các giao thức lãi suất thả nổi bên ngoài như Aave, Morpho hoặc Venus thay vì để không hoạt động. Việc này cải thiện khả năng sử dụng vốn tiềm năng, nhưng đồng thời cũng tạo ra sự phụ thuộc vào thanh khoản bên ngoài, mức lãi suất, các tích hợp và rủi ro của hợp đồng thông minh. Tôi cũng đang tìm hiểu Custom Range Order AMM, nơi người quản tuyển chỉ định các dải APR và lực lượng thị trường sẽ ảnh hưởng đến việc thực thi. Một câu hỏi rộng hơn đối với tôi là: hệ thống do người quản tuyển vận hành nên cân bằng như thế nào giữa mức sử dụng vốn, tính sẵn có của thanh khoản và rủi ro từ giao thức bên ngoài khi thị trường thay đổi đột ngột? Tôi rất mong được biết các nhà phát triển và nhà nghiên cứu sẽ mô hình hóa sự đánh đổi này ra sao.