Giả sử hiện tại có hai khoản vay USDC đặt trước mặt tôi:

Một khoản lãi suất thả nổi 4%.

Khoản còn lại là @TermMax với lãi suất cố định 5%.

Phản ứng đầu tiên chắc chắn là: Tại sao tôi phải trả thêm 1%?

Nhưng đặt vào một bối cảnh khác là sẽ hiểu ngay.

Nếu tôi định thực hiện một chiến lược đòn bẩy trong 90 ngày, thì lợi nhuận tôi tính được là 10%, chi phí vay là 4%, và còn khoảng trống 6% ở giữa.

Kết quả là vào ngày thứ 20, thị trường đột nhiên “giành” thanh khoản, lãi suất vay tăng từ 4% vọt lên 8%.

Tài sản không hề giảm, chiến lược cũng không hề sai, nhưng phần lợi nhuận ban đầu dự tính đã bị chi phí vốn ăn mất đi một phần lớn.

Lúc này quay lại nhìn khoản vay cố định 5% kia thì 1% “phần dư” đó rốt cuộc là gì?

Tôi cảm thấy nó giống như là:

Dùng 1% đó để mua “tính chắc chắn” cho chi phí vốn trong tương lai 90 ngày.

Đây cũng là chỗ tôi bắt đầu hiểu #TermMax .

Thứ mà nó thực sự bán cho bên đi vay không chỉ là một mức Fixed Rate, mà là cho bạn biết ngay tại thời điểm mở lệnh: số tiền phải trả cho chi phí vay đến khi đáo hạn rốt cuộc sẽ tốn bao nhiêu.

Tất nhiên, điều này không có nghĩa là rủi ro biến mất.

Tài sản thế chấp vẫn có thể giảm, đòn bẩy vẫn có thể bị thanh lý, và chiến lược vẫn có thể lỗ.

TermMax khóa lại chi phí đi vay, chứ không khóa kết quả đầu tư.

Vì vậy, tôi sẽ không nói đơn giản rằng “lãi suất cố định chắc chắn tốt hơn lãi suất thả nổi”.

Vấn đề thực sự nên là:

Khi thị trường bắt đầu biến động mạnh, bạn sẵn sàng trả bao nhiêu để đổi lấy tính chắc chắn của chi phí vốn trong tương lai?

Cái “giá” đó có thể mới là thứ thị trường Fixed Rate thực sự muốn giao dịch.