Hôm nay tôi đã đi sâu hơn vào thiết kế đồng thuận của Dusk, và phần khiến tôi chú ý không phải là mô tả quen thuộc “L1 tập trung vào quyền riêng tư”.

Mà là cách Dusk quyết định ai thực sự được tham gia vào việc sản xuất và xác thực một khối.

Dusk sử dụng Chứng thực Tinh gọn (Succinct Attestation), trong đó các nhà cung cấp dịch vụ được chọn thông qua cơ chế chọn lọc tất định (deterministic sortition). Phần thú vị nằm ở chỗ việc chọn không chỉ đơn giản là “người đặt cọc lớn nhất sẽ thắng”.

Các nhà cung cấp dịch vụ đủ điều kiện nhận được tín dụng thông qua một quy trình trích xuất tất định, với việc lựa chọn được cân trọng theo số lượng stake. Những người được chọn sau đó đảm nhiệm các vai trò khác nhau: một nhà cung cấp đề xuất khối, trong khi các ủy ban được chọn ngẫu nhiên sẽ xác thực và phê chuẩn (ratify) nó.

Điều tôi thấy thú vị ở đây là sự tách bạch trách nhiệm.

Một khối không được chấp nhận chỉ vì một nút được chọn đề xuất nó. Nó phải vượt qua thêm một lớp xác thực từ ủy ban, rồi mới đến bước phê chuẩn.

Và các phiếu bầu cũng không chỉ là chữ ký cá nhân lơ lửng đâu đó. Dusk tổng hợp các chữ ký của ủy ban thành các chứng thực (attestations), giúp bằng chứng đồng thuận trở nên gọn nhẹ hơn và dễ kiểm chứng hơn.

Điều đó cho tôi một cách nhìn khác về Dusk.

Câu chuyện về quyền riêng tư nhận được nhiều sự chú ý nhất, nhưng bên dưới nó là một thiết kế đồng thuận tương đối có chủ ý, nhằm cân bằng việc tham gia được cân theo stake, yếu tố ngẫu nhiên, cơ chế bỏ phiếu theo ủy ban và khả năng chốt nhanh.

Cơ chế nền đó có lẽ đáng để hiểu trước khi chỉ đánh giá mạng dựa trên câu chuyện về token.

@Dusk_Foundation $DUSK #dusk