Một bộ "phim trừu tượng" 《Ngưu Lai》 dựa vào đâu để giành được phòng vé gần trăm triệu?
Cả mạng xã hội dường như cùng “tụ tập cho vui” mà hùa theo. Khi tổng doanh thu tích lũy của 《Ngưu Lai》 vượt 10 triệu, nhiều người phản ứng đầu tiên là: Đây là bộ phim gì vậy? Nhưng khi dự báo tổng doanh thu tại nội địa được đẩy lên 89,218 triệu NDT, thì tranh cãi bùng nổ hoàn toàn.
Không có ngôi sao lưu lượng, không có lối kể chuyện truyền thống, thậm chí “trừu tượng” lại chính là nhãn dán lớn nhất của nó — nhưng chính điều đó mới là lý do giúp nó vượt ra khỏi “vùng an toàn”. Ở thời đại video ngắn, thẩm mỹ của khán giả đang trải qua một cuộc biến đổi âm thầm: thứ càng gọn gàng, quy củ thì càng dễ bị quên lãng; thứ càng điên rồ, khác thường thì càng dễ trở thành “tiền tệ” trên mạng để mọi người đem đi trao đổi. 《Ngưu Lai》 không phải là một sự kiện điện ảnh, mà là một sự kiện lan truyền: phòng vé của nó không phải “được xem mà ra”, mà là “được bàn tán mà ra”, “được khuấy động mà ra”.
Doanh thu gần trăm triệu nói lên một sự thật vừa tàn nhẫn vừa thú vị: trong thị trường phim hiện nay, chất lượng nội dung không còn là công thức duy nhất để ra phòng vé nữa. Tính bắt đề tài, mức độ gây tranh cãi và khả năng bùng nổ lan truyền qua mạng xã hội đang trở thành một loại “tiền tệ cứng” mới. Thành công của 《Ngưu Lai》 có thể không dễ sao chép, nhưng xu hướng mà nó vạch ra đã không thể đảo ngược — khán giả không chỉ xem phim nữa, mà đang tham gia một bữa tiệc cuồng nhiệt văn hóa trừu tượng trên quy mô toàn dân.