Hôm nay tôi cứ nhìn vào chính DUSK thay vì nhảy thẳng quay lại các tính năng về quyền riêng tư, và rồi một điều bắt đầu làm tôi hơi bận tâm.
Token có hai vai trò khá khác nhau bên trong mạng. Nó có thể được dùng như một phần để tham gia vào quá trình đồng thuận, nhưng đồng thời nó cũng là tài sản dùng để thanh toán cho việc tính toán khi các giao dịch được thực thi. Ban đầu điều đó nghe giống như một điểm đơn giản về tính hữu dụng của token. Càng suy nghĩ, tôi càng tự hỏi liệu hai cách sử dụng đó có thực sự tạo ra nhu cầu theo cùng một cách hay không.
Staking là về việc khóa vốn để tham gia vào việc bảo mật mạng. Phí giao dịch lại hoàn toàn khác. Chúng phụ thuộc vào việc người ta thực sự làm những việc trên chuỗi.
Sự khác biệt đó quan trọng với tôi, vì một mạng có thể có những người nắm giữ và stake một tài sản mà vẫn không có nhiều hoạt động thực thi diễn ra xung quanh nó. Trong tình huống đó, token vẫn có thể có vai trò rõ ràng trong giao thức, nhưng lại không thấy được kiểu sử dụng mà tôi thường liên tưởng đến một mạng “bận rộn”.
Và tôi nghĩ đây chính là chỗ tôi vẫn đang cố hiểu về Dusk.
Nếu cuối cùng các ứng dụng bảo mật (confidential) mang thêm nhiều giao dịch lên chuỗi, thì phần tính toán trong tính hữu dụng của DUSK sẽ trở nên thú vị với tôi hơn nhiều. Nhưng nếu hoạt động chủ yếu vẫn gắn với việc tham gia vào đồng thuận, thì tôi không chắc staking một mình có nói với tôi rất nhiều về nhu cầu thực sự của hệ sinh thái hay không.
Có lẽ tôi đang nhìn token hơi hẹp, nhưng tôi thà quan sát xem DUSK được dùng cho tính toán thực tế nhiều đến mức nào theo thời gian, hơn là chỉ nhìn xem có bao nhiêu token bị khóa trong staking.
Đó là con số mà tôi tò mò ngay lúc này.
#dusk $DUSK @Dusk