Tôi càng học @Dusk thì tôi càng nghĩ rằng một trong những chi phí ẩn trong tài chính truyền thống không nằm ở việc giao dịch hay thanh toán ngay chính nó.
Mà nằm ở khâu đối soát (reconciliation).
Chỉ riêng một tài sản chứng khoán cũng có thể tạo ra các bản ghi trên nhiều tổ chức: nhà phát hành, công ty chứng khoán, ngân hàng lưu ký và các hệ thống thanh toán. Khi những bản ghi đó tồn tại tách rời nhau, sẽ cần có ai đó liên tục kiểm tra rằng chúng vẫn khớp.
Nghe có vẻ nhàm chán, nhưng ở quy mô tổ chức, các chi phí “nhàm chán” lại trở nên đắt đỏ.
Điều khiến tôi hứng thú về $DUSK là nỗ lực biến vòng đời tài sản được quản lý trở thành “bản địa” của mạng lưới. Việc phát hành, đủ điều kiện, chuyển nhượng, thanh toán và tuân thủ có thể được phối hợp dựa trên một trạng thái dùng chung, thay vì ghép nối lại thông qua nhiều cơ sở dữ liệu tách biệt.
Tôi không nghĩ rằng điều này sẽ làm cho khâu đối soát biến mất hoàn toàn. Các bản ghi bên ngoài, hệ thống pháp lý và khả năng tương tác (interoperability) vẫn sẽ còn quan trọng.
Nhưng nếu nhiều bên tham gia có thể dựa vào cùng một trạng thái tài sản nền tảng, thì lượng kiểm tra trùng lặp và công tác phối hợp vận hành có thể sẽ giảm đi.
Lợi ích này ít được nhận ra hơn: vốn và nhân lực hiện đang bị “kẹt” trong các quy trình back office có thể được sử dụng vào nơi khác.
Vì vậy tôi cứ quay lại một câu hỏi.
Hiệu quả thật sự của $DUSK có thể đến không phải từ việc làm cho tài sản di chuyển nhanh hơn, mà từ việc khiến ít hơn các thứ cần phải được đối soát ngay từ đầu không?
#dusk #DUSK