Đừng chết đợi “điểm mua tối ưu hoàn hảo” mà bạn tự tưởng tượng ra; trong hầu hết các trường hợp, bạn căn bản chẳng chờ được.$BLESS
Xung quanh có quá nhiều bạn bè làm giao dịch mắc đúng căn bệnh này: khi tài sản giảm đến mức 100 thì nắm chặt cổ phiếu không chịu động, cứ một lòng chờ nó rơi xuống 80 mới vào. Đến khi thật sự giảm xuống 80 thì lại hoảng, sợ nó vỡ đà rơi thẳng xuống 50, tay lơ lửng trên nút mở lệnh hàng nửa ngày mà không bấm được. Vất vả lắm mới chờ đến lúc xu hướng bắt đầu bật lại, giá chạm 120 thì lại vỗ trán nghĩ rằng mua lúc này quá đắt, chắc chắn sẽ còn cơ hội điều chỉnh. Cuối cùng nhìn trân trân giá cứ thế đi lên, quay đầu chỉ còn một câu: “Giá như lúc đó cắn răng mua thì đã tốt”.$SNDK
Điều giày vò nhất trong giao dịch từ trước tới nay không phải là việc tìm thấy cơ hội, mà là khi cơ hội thật sự nằm ngay trước mặt bạn, bạn có đủ dũng khí để bấm nút xác nhận hay không. Trước đây tôi quen một tay chơi lâu năm làm được ba năm, năm ngoái bám theo một dự án theo ngành suốt gần hai tháng, giá từ 5 đồng rơi thẳng xuống 3 đồng. Anh ta cứng đầu khẳng định chắc chắn sẽ còn rơi xuống 2 đồng, phải giữ đạn đến đúng giây phút cuối. Kết quả, mức thấp nhất chỉ chạm 2,8 rồi quay đầu đi lên, tăng liên tục không quay đầu, leo thẳng lên 15. Anh ấy đi trượt toàn bộ, chẳng ăn được một đồng lợi nhuận nào.
Sau đó anh ấy tìm tôi than thở, nói rằng anh ta rõ ràng nhìn đúng đại hướng, sao lại cứ không giữ được, cứ lại bỏ lỡ? Thực ra đáp án rất đơn giản: bạn không phải không có năng lực phán đoán, mà là quá cố chấp muốn mua đúng đáy của thị trường. Thị trường chưa bao giờ sẵn sàng dán bảng cho bạn biết “điểm thấp nhất” hay “điểm cao nhất”. Người giao dịch trưởng thành chưa bao giờ sống bằng cách đoán đáy đoán đỉnh; họ kiếm tiền dựa vào xác suất và việc làm theo phương án đã được xác định.
Khi xu hướng bắt đầu rõ ràng mạnh lên, khối lượng giao dịch bắt đầu tăng mạnh, giá quay trở lại đứng vững trên vùng hỗ trợ then chốt mà bạn đã theo dõi lâu ngày—các tín hiệu đó xuất hiện rồi hãy chia lệnh ra vào dần. Dù mua cao hơn điểm thấp nhất vài điểm thì có sao? Giao dịch kiếm tiền từ cả đoạn xu hướng, chứ không phải từ việc đoán đúng vài đồng vài hào ở đáy. Cứ nghĩ mình sẽ ăn hết cả con cá từ đầu đến cuối, cuối cùng thường chẳng chạm tới được cả phần thịt ngon nhất.
Giao dịch tốt không cần lúc nào cũng chính xác tuyệt đối. Chia nhiều lần vào lệnh, kiểm soát mức lỗ rút lui, đi theo xu hướng là được. Cho phép bản thân mua đắt hơn một chút; đừng vì một mức giá “hoàn hảo” vốn không hề tồn tại mà chờ mãi cho đến khi biến cơ hội thật sự của mình thành lợi nhuận của người khác.
Xung quanh có quá nhiều bạn bè làm giao dịch mắc đúng căn bệnh này: khi tài sản giảm đến mức 100 thì nắm chặt cổ phiếu không chịu động, cứ một lòng chờ nó rơi xuống 80 mới vào. Đến khi thật sự giảm xuống 80 thì lại hoảng, sợ nó vỡ đà rơi thẳng xuống 50, tay lơ lửng trên nút mở lệnh hàng nửa ngày mà không bấm được. Vất vả lắm mới chờ đến lúc xu hướng bắt đầu bật lại, giá chạm 120 thì lại vỗ trán nghĩ rằng mua lúc này quá đắt, chắc chắn sẽ còn cơ hội điều chỉnh. Cuối cùng nhìn trân trân giá cứ thế đi lên, quay đầu chỉ còn một câu: “Giá như lúc đó cắn răng mua thì đã tốt”.$SNDK
Điều giày vò nhất trong giao dịch từ trước tới nay không phải là việc tìm thấy cơ hội, mà là khi cơ hội thật sự nằm ngay trước mặt bạn, bạn có đủ dũng khí để bấm nút xác nhận hay không. Trước đây tôi quen một tay chơi lâu năm làm được ba năm, năm ngoái bám theo một dự án theo ngành suốt gần hai tháng, giá từ 5 đồng rơi thẳng xuống 3 đồng. Anh ta cứng đầu khẳng định chắc chắn sẽ còn rơi xuống 2 đồng, phải giữ đạn đến đúng giây phút cuối. Kết quả, mức thấp nhất chỉ chạm 2,8 rồi quay đầu đi lên, tăng liên tục không quay đầu, leo thẳng lên 15. Anh ấy đi trượt toàn bộ, chẳng ăn được một đồng lợi nhuận nào.
Sau đó anh ấy tìm tôi than thở, nói rằng anh ta rõ ràng nhìn đúng đại hướng, sao lại cứ không giữ được, cứ lại bỏ lỡ? Thực ra đáp án rất đơn giản: bạn không phải không có năng lực phán đoán, mà là quá cố chấp muốn mua đúng đáy của thị trường. Thị trường chưa bao giờ sẵn sàng dán bảng cho bạn biết “điểm thấp nhất” hay “điểm cao nhất”. Người giao dịch trưởng thành chưa bao giờ sống bằng cách đoán đáy đoán đỉnh; họ kiếm tiền dựa vào xác suất và việc làm theo phương án đã được xác định.
Khi xu hướng bắt đầu rõ ràng mạnh lên, khối lượng giao dịch bắt đầu tăng mạnh, giá quay trở lại đứng vững trên vùng hỗ trợ then chốt mà bạn đã theo dõi lâu ngày—các tín hiệu đó xuất hiện rồi hãy chia lệnh ra vào dần. Dù mua cao hơn điểm thấp nhất vài điểm thì có sao? Giao dịch kiếm tiền từ cả đoạn xu hướng, chứ không phải từ việc đoán đúng vài đồng vài hào ở đáy. Cứ nghĩ mình sẽ ăn hết cả con cá từ đầu đến cuối, cuối cùng thường chẳng chạm tới được cả phần thịt ngon nhất.
Giao dịch tốt không cần lúc nào cũng chính xác tuyệt đối. Chia nhiều lần vào lệnh, kiểm soát mức lỗ rút lui, đi theo xu hướng là được. Cho phép bản thân mua đắt hơn một chút; đừng vì một mức giá “hoàn hảo” vốn không hề tồn tại mà chờ mãi cho đến khi biến cơ hội thật sự của mình thành lợi nhuận của người khác.