#dusk $DUSK
Tôi cứ thắc mắc vì sao Dusk không đơn giản làm cho mọi giao dịch đều được giữ riêng tư.
Thực ra điều này lại có ý nghĩa hơn sau khi tôi ngừng coi “quyền riêng tư” là mục tiêu chính của @Dusk .
Moonlight là phía minh bạch.
Phoenix là phía riêng tư.
Và phần thú vị là dường như Dusk không hề cố gắng biến cái này thay thế cho cái kia.
Với Moonlight, chi tiết giao dịch vẫn được hiển thị. Điều này hữu ích khi bạn cần luồng chuyển động tài sản rõ ràng và có thể được công khai xác minh.
Phoenix thay đổi mô hình. Việc chuyển tiền có thể dùng các ghi chú được che chắn (shielded notes) và các bằng chứng không kiến thức (zero-knowledge proofs), để giao dịch vẫn có thể được xác thực mà không phải phơi bày mọi thứ ra công khai.
Ban đầu, tôi tự hỏi vì sao một chuỗi tập trung vào tài chính lại cần cả hai.
Rồi tình huống sử dụng trong môi trường tổ chức làm tôi hiểu ra.
Một sàn giao dịch có thể cần các khoản nạp và hoạt động thanh toán để việc xác minh vẫn dễ dàng.
Một tổ chức có thể không muốn toàn bộ danh mục đầu tư, lịch sử chuyển nhượng, hay quy mô vị thế của mình bị để lộ công khai.
Đó là lúc “quyền riêng tư mặc định” có thể trở nên quá giản lược.
Hạ tầng tài chính cần khả năng hiển thị có kiểm soát, không nhất thiết là hiển thị toàn bộ hay che giấu hoàn toàn.
Chính vì vậy Moonlight + Phoenix lại khiến tôi thấy thú vị.
Một bên cung cấp cho mạng một lộ trình giao dịch minh bạch.
Bên còn lại mang đến cho người dùng cách giữ dữ liệu giao dịch nhạy cảm ở chế độ riêng tư, đồng thời vẫn chứng minh được tính hợp lệ.
Vì vậy, câu hỏi thực sự không phải là:
công khai hay riêng tư?
Mà là liệu cùng một lớp thanh toán có thể hỗ trợ cả hai, tùy thuộc vào việc giao dịch đó thực sự cần gì.
Và kiến trúc của Dusk rõ ràng được thiết kế xoay quanh sự phân biệt đó.
Tôi cứ thắc mắc vì sao Dusk không đơn giản làm cho mọi giao dịch đều được giữ riêng tư.
Thực ra điều này lại có ý nghĩa hơn sau khi tôi ngừng coi “quyền riêng tư” là mục tiêu chính của @Dusk .
Moonlight là phía minh bạch.
Phoenix là phía riêng tư.
Và phần thú vị là dường như Dusk không hề cố gắng biến cái này thay thế cho cái kia.
Với Moonlight, chi tiết giao dịch vẫn được hiển thị. Điều này hữu ích khi bạn cần luồng chuyển động tài sản rõ ràng và có thể được công khai xác minh.
Phoenix thay đổi mô hình. Việc chuyển tiền có thể dùng các ghi chú được che chắn (shielded notes) và các bằng chứng không kiến thức (zero-knowledge proofs), để giao dịch vẫn có thể được xác thực mà không phải phơi bày mọi thứ ra công khai.
Ban đầu, tôi tự hỏi vì sao một chuỗi tập trung vào tài chính lại cần cả hai.
Rồi tình huống sử dụng trong môi trường tổ chức làm tôi hiểu ra.
Một sàn giao dịch có thể cần các khoản nạp và hoạt động thanh toán để việc xác minh vẫn dễ dàng.
Một tổ chức có thể không muốn toàn bộ danh mục đầu tư, lịch sử chuyển nhượng, hay quy mô vị thế của mình bị để lộ công khai.
Đó là lúc “quyền riêng tư mặc định” có thể trở nên quá giản lược.
Hạ tầng tài chính cần khả năng hiển thị có kiểm soát, không nhất thiết là hiển thị toàn bộ hay che giấu hoàn toàn.
Chính vì vậy Moonlight + Phoenix lại khiến tôi thấy thú vị.
Một bên cung cấp cho mạng một lộ trình giao dịch minh bạch.
Bên còn lại mang đến cho người dùng cách giữ dữ liệu giao dịch nhạy cảm ở chế độ riêng tư, đồng thời vẫn chứng minh được tính hợp lệ.
Vì vậy, câu hỏi thực sự không phải là:
công khai hay riêng tư?
Mà là liệu cùng một lớp thanh toán có thể hỗ trợ cả hai, tùy thuộc vào việc giao dịch đó thực sự cần gì.
Và kiến trúc của Dusk rõ ràng được thiết kế xoay quanh sự phân biệt đó.