Nhiều người nghiên cứu chuỗi PoS, phản ứng đầu tiên thường là xem lượng đặt cược, xem số lượng nút. Nhưng gần đây tôi đã nghiên cứu lại cơ chế đồng thuận của Dusk, và nhận ra rằng thứ thực sự quyết định mức độ an toàn của một chuỗi có thể không phải là “ai có nhiều tiền hơn”, mà là “ai có thể đoán trước được bước tiếp theo hay không”.

Cảm nhận lớn nhất của tôi về đồng thuận SA (Succinct Attestation) của Dusk là nó không đơn giản giao bài toán an ninh cho cơ chế trừng phạt, mà bắt đầu thiết kế phòng thủ ngay từ bước phân bổ quyền đề xuất khối. Nó sàng lọc thành viên ủy ban thông qua thuật toán sortition có tính quyết định (deterministic sortition), kết hợp với sự thay đổi ngẫu nhiên của hạt giống từ khối trước đó, khiến người đề xuất khối cho vòng kế tiếp không thể dự đoán trước. Thậm chí người đang đề xuất khối hiện tại, trước khi hoàn tất việc ký, cũng chưa biết vòng tiếp theo sẽ tạo ra kết quả lựa chọn như thế nào. Thiết kế này giải quyết một vấn đề dễ bị bỏ qua trong PoS: nếu quyền đề xuất khối có thể bị dự đoán, thì vốn, các nút và thậm chí liên minh có thể sẽ sắp xếp trước.

Nhiều dự án thích nhấn mạnh “đặt cược cao thì an toàn cao”, nhưng tôi cho rằng đó chỉ là một phần của mô hình an ninh. Một cơ chế đồng thuận thực sự trưởng thành cần phải tính đến sự giằng co từ bản chất con người. Điểm khiến tôi đặc biệt quan tâm ở Dusk là nó không chỉ nghĩ “làm sao trừng phạt kẻ làm điều ác”, mà còn đang cân nhắc “làm sao giảm cơ hội để làm điều ác”.

Tất nhiên, cơ chế này cuối cùng có chịu được thử thách trong môi trường mạng thực tế hay không còn cần thời gian để kiểm chứng. Nhưng xét từ góc độ thiết kế kỹ thuật, nó ít nhất đã đặt ra một vấn đề đáng để thảo luận: cuộc cạnh tranh của các chuỗi công PoS trong tương lai rốt cuộc sẽ là cạnh tranh xem ai khóa (stake) nhiều hơn, hay là cạnh tranh xem ai thiết kế trò chơi đồng thuận tinh vi hơn?#dusk $DUSK @Dusk