Hôm nay, đọc tài liệu do chính @Dusk_Foundation công bố, tôi mới nhận ra mình đã hiểu sai. Vấn đề nằm trong cách tài liệu mô tả giao dịch che chắn. Theo đó, người nhận có thể “chứng minh” ai đã thanh toán. Tôi lại hiểu “chứng minh” rộng hơn: giao dịch đạt mức xác thực đủ cho tuân thủ.

Đó là điểm đầu tiên khiến tôi thấy có gì đó không ổn.

Nhìn vào cơ chế, khả năng “chứng minh” hẹp hơn tôi tưởng. Người nhận chỉ có thể xác nhận bằng mật mã rằng khoản thanh toán gắn với một ví cụ thể. Điều này có thật và hữu ích cho Travel Rule EU. Nhưng nó không cho biết ai kiểm soát ví hay nguồn tiền có “sạch” không. Tôi bắt đầu tách hai việc: xác minh một liên kết không đồng nghĩa với tin tưởng một chủ thể. Một bên là bằng chứng toán học; bên kia là đánh giá người đứng sau.

Nhìn sâu hơn, tôi thấy mỗi bên xử lý một phần. Hedger tạo bằng chứng liên kết. Người nhận quyết định lúc công bố. Kiểm toán viên xác thực bằng chứng, nhưng đối chiếu ví với danh tính hoặc danh sách trừng phạt diễn ra ngoài chuỗi. Blockchain dừng ở đó-cũng là lúc câu hỏi quan trọng nhất xuất hiện.

Điều khiến tôi quan tâm: ai chịu trách nhiệm bước kiểm tra cuối, và mất bao lâu khi tăng từ một ví lên hàng nghìn ví ?

Tôi vẫn chưa tìm được câu trả lời cho một giả định nằm phía sau cụm“có thể kiểm toán khi cần”: liệu khâu này có mở rộng giống phần chứng minh ZK?

Tôi tự hỏi: nếu cơ quan quản lý yêu cầu bằng chứng cho cả danh sách ví, quy trình sẽ vận hành thế nào?#dusk $DUSK $AKE $XPIN
🔐 Cryptographic proof only
86%
👤 No, off-chain
14%
📋 1,000 wallets = scalable?
0%
7 phiếu bầu • Cuộc bỏ phiếu đã kết thúc