Tại sao chúng ta lại cho rằng các blockchain tài chính cần phải phơi bày mọi thứ chỉ để chứng minh rằng một điều gì đó đã xảy ra một cách đúng đắn?
Khi khám phá Dusk Network, tôi cứ quay lại với câu hỏi đó. Trong hầu hết các hệ thống blockchain, tính minh bạch dường như gần như tự động: các giao dịch có thể được nhìn thấy, hoạt động có thể được kiểm tra, và việc xác minh đến từ việc mọi người đều có thể xem cùng một thông tin. Mô hình này phù hợp với các mạng mở, nhưng hoạt động tài chính thường mang theo những chi tiết chưa bao giờ được dự định để gửi cho toàn bộ internet.
Điều khiến tôi hứng thú ở Dusk là cách họ giải quyết sự giằng co đó thông qua các smart contract bảo mật (confidential) và chuẩn Confidential Security Contract (XSC). Ý tưởng không chỉ đơn giản là làm cho giao dịch trở nên vô hình. Mà là đặt câu hỏi liệu một hành động tài chính có thể vẫn được xác minh mà không buộc mọi mảnh thông tin nền tảng phải được đưa ra công khai.
Sự khác biệt đó có vẻ quan trọng.
Khi nhìn vào tài chính truyền thống, quyền riêng tư không được xem như một tính năng tùy chọn. Có các mức độ truy cập khác nhau vì không phải mọi người tham gia đều cần biết mọi thứ. Thế nhưng cơ sở hạ tầng blockchain lại thường rút gọn điều này thành một lựa chọn đơn giản: công khai hay riêng tư.
Dusk khiến tôi nghĩ rằng vấn đề khó hơn có thể thực sự là thiết kế các hệ thống nơi việc xác minh và tính bảo mật có thể cùng tồn tại.
Tôi thấy điều đó thú vị hơn nhiều so với cuộc tranh luận thông thường xoay quanh việc liệu blockchain có nên minh bạch hay không. Có lẽ câu hỏi đúng hơn là: thông tin nào thực sự cần phải công khai để một mạng tài chính vẫn đáng tin cậy?
@Dusk_Foundation #Dusk $DUSK
Khi khám phá Dusk Network, tôi cứ quay lại với câu hỏi đó. Trong hầu hết các hệ thống blockchain, tính minh bạch dường như gần như tự động: các giao dịch có thể được nhìn thấy, hoạt động có thể được kiểm tra, và việc xác minh đến từ việc mọi người đều có thể xem cùng một thông tin. Mô hình này phù hợp với các mạng mở, nhưng hoạt động tài chính thường mang theo những chi tiết chưa bao giờ được dự định để gửi cho toàn bộ internet.
Điều khiến tôi hứng thú ở Dusk là cách họ giải quyết sự giằng co đó thông qua các smart contract bảo mật (confidential) và chuẩn Confidential Security Contract (XSC). Ý tưởng không chỉ đơn giản là làm cho giao dịch trở nên vô hình. Mà là đặt câu hỏi liệu một hành động tài chính có thể vẫn được xác minh mà không buộc mọi mảnh thông tin nền tảng phải được đưa ra công khai.
Sự khác biệt đó có vẻ quan trọng.
Khi nhìn vào tài chính truyền thống, quyền riêng tư không được xem như một tính năng tùy chọn. Có các mức độ truy cập khác nhau vì không phải mọi người tham gia đều cần biết mọi thứ. Thế nhưng cơ sở hạ tầng blockchain lại thường rút gọn điều này thành một lựa chọn đơn giản: công khai hay riêng tư.
Dusk khiến tôi nghĩ rằng vấn đề khó hơn có thể thực sự là thiết kế các hệ thống nơi việc xác minh và tính bảo mật có thể cùng tồn tại.
Tôi thấy điều đó thú vị hơn nhiều so với cuộc tranh luận thông thường xoay quanh việc liệu blockchain có nên minh bạch hay không. Có lẽ câu hỏi đúng hơn là: thông tin nào thực sự cần phải công khai để một mạng tài chính vẫn đáng tin cậy?
@Dusk_Foundation #Dusk $DUSK