Trước đây, tôi từng nghĩ rằng quyền riêng tư của blockchain chủ yếu là việc che giấu thông tin. Càng tìm hiểu Dusk, tôi càng thấy cách nhìn đó quá đơn giản.

Điểm thú vị trong cách tiếp cận của Dusk là quyền riêng tư đang được xem như một phần của hạ tầng tài chính, chứ không chỉ là một tính năng ẩn danh.

Điều đó tạo ra một bài toán còn khó hơn.

Một thị trường được quản lý không thể vận hành theo kiểu “mọi thứ đều công khai”. Nhưng cũng không thể vận hành theo kiểu “không ai có thể nhìn thấy bất cứ điều gì”. Các cơ quan quản lý, tổ chức, kiểm toán viên và những bên tham gia được ủy quyền vẫn cần các cách để xác minh những gì đã xảy ra.

Chính tại đây, Hedger của Dusk trở nên đáng chú ý đối với tôi.

Bằng cách kết hợp mã hóa đồng cấu (homomorphic encryption) với các bằng chứng không tri thức (zero-knowledge proofs), mục tiêu là cho phép dữ liệu tài chính nhạy cảm vẫn được giữ bí mật, đồng thời vẫn tạo ra được bằng chứng có thể kiểm chứng về các giao dịch và các quy tắc. Điều này làm thay đổi lập luận quen thuộc “quyền riêng tư vs tuân thủ”.

Thay vì chọn một phía, Dusk đang cố gắng để việc công bố trở nên có điều kiện.

Và tôi nghĩ sự khác biệt đó là quan trọng.

Câu hỏi thực sự không phải là liệu blockchain có thể riêng tư hay không. Chúng ta đã biết mật mã học có thể che giấu thông tin.

Câu hỏi khó hơn là liệu quyền riêng tư có thể trở nên đủ “lập trình được” để đáp ứng các bên tham gia khác nhau với các quyền khác nhau đối với thông tin.

Nếu Dusk có thể biến điều đó thành thực tế, thì quyền riêng tư sẽ không còn là một tính năng đứng “phía trên” hạ tầng tài chính nữa.

Nó trở thành một phần của chính hạ tầng.

Đó là phần của Dusk mà tôi đang theo dõi sát sao nhất.

@Dusk_Foundation $DUSK #dusk