Trong vài ngày này tôi xem lại mô hình giao dịch của Dusk, và cuối cùng lại bị một thiết kế khá “ngược trực giác” làm kẹt lại: Tại sao họ không đơn giản biến mọi giao dịch thành giao dịch riêng tư hết?
Câu trả lời thực ra rất thực tế.
Hiện tại, Dusk tách việc luân chuyển tài sản gốc thành hai mô hình: Moonlight và Phoenix. Moonlight công khai tài khoản, số dư, bên gửi và bên nhận; còn Phoenix thì đưa tiền vào một Note được mã hoá, dùng bằng chứng không tri thức để xác minh giao dịch, đồng thời ẩn số tiền và mối liên hệ giao dịch, và khi cần thì vẫn có thể tiết lộ có chọn lọc thông qua viewing key.
> Đây không phải là vấn đề “riêng tư mạnh đến đâu”. Trong thị trường tài chính, có những thông tin căn bản không thể mãi mãi giấu đi được.
Chuyển khoản thông thường và các kịch bản quản lý một phần nguồn vốn cần có thể đối chiếu.
Giao dịch của tổ chức thì vừa không muốn đưa trực tiếp danh mục nắm giữ hay số tiền lên chuỗi.
Còn kiểm toán, giám sát thì càng không thể chấp nhận kiểu “không xem được gì”.
Vì vậy Dusk không đi theo hướng “ẩn danh một cách triệt để cho mọi thứ”, mà đặt **thanh toán công khai và thanh toán riêng tư vào cùng một mạng lớp nền**.
Điểm thú vị nhất ở đây, theo tôi, chính là Trade-off.
Tất cả công khai thì kiểm toán dễ, nhưng các tổ chức lại không muốn để mọi luân chuyển tài sản nhạy cảm bị phơi toàn bộ ra ngoài.
Tất cả riêng tư thì người dùng thấy thoải mái, nhưng tuân thủ và quản lý tài sản lại bị kẹt.
Giải pháp của Dusk thực ra rất “cứng”: để từng giao dịch tự lựa chọn cần phơi lộ bao nhiêu thông tin.
Điều này cũng giải thích vì sao họ luôn nhấn mạnh regulated onchain finance, chứ không chỉ bán một câu chuyện “chuỗi công khai riêng tư”. Kiến trúc hiện tại của Dusk bản thân đang được tách thành các module xoay quanh thanh toán, riêng tư, danh tính và tiết lộ có chọn lọc.
Tôi lại muốn xem một câu hỏi khác:
Nếu bạn là một tổ chức thật sự quản lý tài sản tài chính, bạn sẽ sợ rò rỉ thông tin trên chuỗi hơn, hay sợ hơn việc khi cơ quan quản lý cần kiểm tra thì không xuất trình được bằng chứng?@Dusk
#dusk $DUSK
Câu trả lời thực ra rất thực tế.
Hiện tại, Dusk tách việc luân chuyển tài sản gốc thành hai mô hình: Moonlight và Phoenix. Moonlight công khai tài khoản, số dư, bên gửi và bên nhận; còn Phoenix thì đưa tiền vào một Note được mã hoá, dùng bằng chứng không tri thức để xác minh giao dịch, đồng thời ẩn số tiền và mối liên hệ giao dịch, và khi cần thì vẫn có thể tiết lộ có chọn lọc thông qua viewing key.
> Đây không phải là vấn đề “riêng tư mạnh đến đâu”. Trong thị trường tài chính, có những thông tin căn bản không thể mãi mãi giấu đi được.
Chuyển khoản thông thường và các kịch bản quản lý một phần nguồn vốn cần có thể đối chiếu.
Giao dịch của tổ chức thì vừa không muốn đưa trực tiếp danh mục nắm giữ hay số tiền lên chuỗi.
Còn kiểm toán, giám sát thì càng không thể chấp nhận kiểu “không xem được gì”.
Vì vậy Dusk không đi theo hướng “ẩn danh một cách triệt để cho mọi thứ”, mà đặt **thanh toán công khai và thanh toán riêng tư vào cùng một mạng lớp nền**.
Điểm thú vị nhất ở đây, theo tôi, chính là Trade-off.
Tất cả công khai thì kiểm toán dễ, nhưng các tổ chức lại không muốn để mọi luân chuyển tài sản nhạy cảm bị phơi toàn bộ ra ngoài.
Tất cả riêng tư thì người dùng thấy thoải mái, nhưng tuân thủ và quản lý tài sản lại bị kẹt.
Giải pháp của Dusk thực ra rất “cứng”: để từng giao dịch tự lựa chọn cần phơi lộ bao nhiêu thông tin.
Điều này cũng giải thích vì sao họ luôn nhấn mạnh regulated onchain finance, chứ không chỉ bán một câu chuyện “chuỗi công khai riêng tư”. Kiến trúc hiện tại của Dusk bản thân đang được tách thành các module xoay quanh thanh toán, riêng tư, danh tính và tiết lộ có chọn lọc.
Tôi lại muốn xem một câu hỏi khác:
Nếu bạn là một tổ chức thật sự quản lý tài sản tài chính, bạn sẽ sợ rò rỉ thông tin trên chuỗi hơn, hay sợ hơn việc khi cơ quan quản lý cần kiểm tra thì không xuất trình được bằng chứng?@Dusk
#dusk $DUSK