Tôi nhớ lại thời kỳ mà các đồng xu bảo mật (privacy coins) chủ yếu được giao dịch dựa trên một câu chuyện đơn giản: che giấu giao dịch, thu hút đầu cơ. Với các tổ chức, tôi lại cho rằng chính loại bảo mật đó thực ra là một rủi ro. Việc xem $DUSK khiến tôi phải xem xét lại điều đó.

Phần thú vị nằm ở việc công bố chọn lọc (selective disclosure). Một chứng khoán được token hóa có thể giữ dữ liệu giao dịch nhạy cảm ở chế độ riêng tư, đồng thời vẫn cho phép các bên được ủy quyền xác minh những gì mà quy định yêu cầu. Điều này biến quyền riêng tư từ “che giấu hoạt động” thành “quyết định ai được xem nó”. Với các thị trường tổ chức, sự khác biệt đó thực sự quan trọng.

Nhưng đây là chỗ tôi nghĩ các nhà giao dịch có thể đi trước câu chuyện. Hệ thống kiến trúc quyền riêng tư tốt hơn không tự động tạo ra kinh tế token tốt hơn. $DUSK vẫn cần một vòng lặp sử dụng mang tính lặp lại, nơi các đơn vị phát hành, nhà đầu tư, người xác thực và ứng dụng tạo ra đủ hoạt động thực sự để hấp thụ nguồn cung đang lưu hành và sự pha loãng trong tương lai. Nếu không, quyền riêng tư sẽ trở thành một câu chuyện khác mà các sàn giao dịch “trade” khó hơn so với mức độ người dùng thực sự dùng.

Tôi sẽ theo dõi xem việc phát hành được token hóa có chuyển thành hoạt động thanh toán lặp lại hay không, liệu sự tham gia được “bonded” (thế chấp/khóa) có còn lành mạnh hay không, và liệu phí mạng có tăng lên song hành với mức độ doanh nghiệp (institutional) được áp dụng hay không. Thanh khoản yếu, vướng mắc pháp lý hoặc hoạt động được “tạo ra” nhờ các ưu đãi sẽ khiến tôi thận trọng.

Nếu $DUSK trở thành hạ tầng, quyền riêng tư không nên chỉ thu hút sự chú ý. Nó cần tạo ra những hành vi kinh tế có thể đo lường một cách lặp lại. Đó là tín hiệu mà tôi sẽ giao dịch, không phải câu chuyện.

#dusk @Dusk