Hai bài trước nói về lỗ chưa thực hiện và nợ. Bài này nói về cách nhìn ra sao.
Trước đây, mọi người trả phí bảo giá cho MicroStrategy theo một logic rất đơn giản: công ty có thể dùng tiền của người khác để mua coin, và lượng coin tính trên mỗi cổ phiếu sẽ tự tăng lên. Đây là một năng lực, đáng để trả tiền.
Giờ năng lực đó không còn nữa. Phần chênh giá (premium) thì bị ép sát mức 1; phát hành cổ phiếu cũng không đổi được thêm vị thế mua vượt trội, còn “con đường nợ” lại bị chính giá cổ phiếu của họ chặn lại.
Vì vậy, bài toán định giá không còn là “trả bao nhiêu premium” nữa, mà là “trừ bao nhiêu discount”. Đây là hai bộ thuật toán hoàn toàn khác nhau.
Muốn nhìn đúng thì trước hết phải xem năm tới họ phải trả những gì và trả bằng cái gì, rồi phần còn lại tương ứng với bao nhiêu coin. Nếu đảo thứ tự sẽ tính sai.
Khi câu chuyện (narrative) dừng lại, bảng cân đối kế toán mới bắt đầu lên tiếng.
#MSTR
Trước đây, mọi người trả phí bảo giá cho MicroStrategy theo một logic rất đơn giản: công ty có thể dùng tiền của người khác để mua coin, và lượng coin tính trên mỗi cổ phiếu sẽ tự tăng lên. Đây là một năng lực, đáng để trả tiền.
Giờ năng lực đó không còn nữa. Phần chênh giá (premium) thì bị ép sát mức 1; phát hành cổ phiếu cũng không đổi được thêm vị thế mua vượt trội, còn “con đường nợ” lại bị chính giá cổ phiếu của họ chặn lại.
Vì vậy, bài toán định giá không còn là “trả bao nhiêu premium” nữa, mà là “trừ bao nhiêu discount”. Đây là hai bộ thuật toán hoàn toàn khác nhau.
Muốn nhìn đúng thì trước hết phải xem năm tới họ phải trả những gì và trả bằng cái gì, rồi phần còn lại tương ứng với bao nhiêu coin. Nếu đảo thứ tự sẽ tính sai.
Khi câu chuyện (narrative) dừng lại, bảng cân đối kế toán mới bắt đầu lên tiếng.
#MSTR