Tại sao chúng ta lại định kỳ mua (DCA) quỹ S&P 500? Mình sẽ chia sẻ với mọi người một vài dữ liệu thú vị.

Mỗi lần đến giai đoạn thị trường bắt đầu hoảng loạn, mọi người lại nhớ đến bộ tư duy mà Buffett lặp đi lặp lại.

Đối với đa số nhà đầu tư bình thường, việc nắm giữ dài hạn một quỹ chỉ số S&P 500 chi phí thấp thường hiệu quả hơn nhiều so với việc ngày nào cũng đoán đỉnh, đoán nhịp điều chỉnh.

Thật ra, từ lúc mình bước vào thị trường này đến nay, thứ mà mình cùng mọi người trò chuyện nhiều nhất vẫn là Nasdaq và S&P 500. Cổ phiếu riêng lẻ tất nhiên cũng có cơ hội, nhưng nếu kéo dài thời gian, thì các chỉ số của thị trường rộng lớn lại là phương pháp dễ thực hiện và dễ duy trì nhất đối với nhà đầu tư phổ thông.

Gần đây mình lại thấy một bộ dữ liệu khá thú vị, chia sẻ cho mọi người.

Kể từ năm 1950, S&P 500 đã từng đạt khoảng 1.325 lần đỉnh lịch sử. Trung bình mỗi năm khoảng 17 lần.

Vì vậy mọi người nhất định phải hiểu trước một điều: Đạt đỉnh lịch sử không đồng nghĩa với việc là “đỉnh”.

Ngược lại, với một thị trường dài hạn đi lên, việc liên tục tạo ra đỉnh lịch sử là điều đương nhiên. Nếu một chỉ số suốt vài chục năm mà không tạo đỉnh lịch sử mới, khi đó mới là điều đáng lo.

Điều còn thú vị hơn là: nếu mỗi lần bạn lại “xui” đúng lúc S&P 500 vừa tạo đỉnh lịch sử mà mua vào, thì kết quả thực ra không tệ như mọi người tưởng.

• Nắm giữ 1 năm: lợi suất trung bình khoảng +12,7%, 73% thời gian có lãi
• Nắm giữ 3 năm: lợi suất trung bình khoảng +33,4%, 84% thời gian có lãi
• Nắm giữ 5 năm: lợi suất trung bình khoảng +52,9%, 88% thời gian có lãi
• Nắm giữ 10 năm: lợi suất trung bình khoảng +172%, 95% thời gian có lãi
• Nắm giữ 20 năm: lợi suất trung bình khoảng +637%, trong toàn bộ mẫu lịch sử đều có lãi (100%)

Nói cách khác, nếu ở gần đỉnh lịch sử mà đầu tư 10.000 USD và thực sự giữ được trong 20 năm, thì cuối cùng mức tăng trung bình có thể đạt khoảng 73.700 USD.

Mình thấy dữ liệu này đặc biệt thú vị, vì rào cản tâm lý lớn nhất của rất nhiều nhà đầu tư là:

“Đã đổi sang đỉnh rồi, giờ mình mua có phải đang tiếp sức cho người khác không?”
“Hay chờ điều chỉnh 10% rồi mua?”

“Bây giờ đắt quá, cứ đợi giảm rồi tính.”

Nhưng dữ liệu lịch sử lại cho chúng ta thấy: thứ thực sự làm sụt giảm lợi suất trong dài hạn, nhiều khi không phải là “mua tại đỉnh lịch sử”, mà là vì sợ đỉnh lịch sử nên cứ giữ tiền mặt, chờ một vị trí điều chỉnh ‘lý tưởng’.

Cái khắc nghiệt của thị trường nằm ở đây: bạn cứ tưởng mình đang chờ điểm mua tốt hơn, nhưng có khi nó tăng thêm 10% hoặc 20% rồi mới quay lại điều chỉnh 5% và cho bạn một lần.

Vì vậy, mình luôn nghĩ rằng, với các chỉ số dài hạn như S&P 500 và Nasdaq, đừng quá cố chấp đoán một ‘đỉnh tuyệt đối’.

Đỉnh lịch sử vốn là trạng thái bình thường trong một thị trường tăng trưởng dài hạn.

Thứ thực sự cần cân nhắc không phải: “Hôm nay có phải là điểm cao nhất?”

Mà là:

“5 năm, 10 năm sau, nhóm những công ty xuất sắc nhất của Mỹ, lợi nhuận có tiếp tục tăng trưởng không?”

Nếu câu trả lời vẫn là có, thì việc ngắn hạn liệu đã là đỉnh lịch sử hay chưa có thể không quan trọng như chúng ta nghĩ.

Tất nhiên, điều này không có nghĩa là lúc nào cũng nên dồn toàn bộ vốn vào một lần, và cũng không có nghĩa là thị trường sẽ không xuất hiện các đợt sụt giảm 20%, 30% hay thậm chí lớn hơn. Cách phù hợp hơn với đa số nhà đầu tư phổ thông vẫn là kiểm soát tỷ trọng, tiếp tục định kỳ mua (DCA) và kéo dài thời gian.

Bởi vì thứ bạn thực sự cần kiếm không phải là biến động 5% của tuần tới.

Mà là tiền mà trong 10 năm, 20 năm tới, lợi nhuận doanh nghiệp và chỉ số liên tục tạo ra đỉnh lịch sử mới.

Vì vậy mỗi lần thị trường hoảng loạn, mình lại nhắc bản thân một câu:

Đừng vì bốn chữ “đỉnh lịch sử” mà coi một thị trường dài hạn đi lên là sắp kết thúc.

Nếu mọi người thực sự cảm thấy khó chịu với sự biến động của giai đoạn này, thì cứ định kỳ mua S&P 500 thôi.