Ban ngày cứ bám K-line, tối thì chờ tin tức. Một ngày giao dịch bảy tám lệnh, đổi qua đổi lại liên tục theo hướng. Phí giao dịch đã tốn không ít, nhưng tài khoản lại càng lúc càng mỏng, càng lúc càng lo lắng đến mức không ngủ được. Sau đó tôi mới hiểu ra: tiền trong thị trường là chờ mà có, chứ không phải cứ nhìn chăm chăm là ra. Những lần kiếm được thật sự thường chỉ xảy ra khi giá chạm đúng điểm then chốt mới ra tay. Cứ vẽ sẵn đường, treo sẵn lệnh, đặt sẵn cắt lỗ, rồi làm việc của mình theo kế hoạch. Khi thị trường không có cơ hội mà vẫn cố tìm cơ hội thì chẳng khác nào tự đưa tiền cho thị trường. Nhìn quá sát sẽ lấy tạp âm làm tín hiệu, lấy dao động làm xu hướng, lấy trùng hợp làm điều tất yếu. Thứ bạn thấy không phải là thị trường, mà là sự lo lắng của chính bạn. Khi giá tăng thì muốn đuổi theo, khi giá giảm thì muốn chạy trốn—lặp đi lặp lại rồi bị cắt lỗ. Đến lúc bạn thực sự nhìn rõ hướng đi thì vốn đã hao đi hơn một nửa. Mỗi ngày bận rộn không phải vì có quá nhiều cơ hội, mà vì sợ bỏ lỡ. Với giao dịch, nếu đi sai hướng thì càng cố gắng càng lỗ nhiều. Ít nhìn bảng giá, ít thao tác hơn—so với việc cả ngày dán mắt vào màn hình—có khi lại kiếm được nhiều hơn #KospiFalls4.58% $BANK