Kiểu tổ hợp “kiếm chút lời, thua nhiều để bù” là động cơ vĩnh cửu khiến bạn luôn thua ổn định. Khi kiếm được thì chỉ dám vớ một ít, nhưng khi thua thì có thể gồng đến tận lúc cháy tài khoản. Dù tỷ lệ thắng có cao đến đâu cũng không gánh nổi chuyện thua một lần bằng mười lệnh lời. Cuối cùng bạn sẽ nhận ra: bạn căn bản không phải đang giao dịch, mà đang vật lộn với cảm xúc của chính mình—vật đến mức tài khoản rỗng hẳn. Kiếm được chút tiền là chuồn ngay vì sợ: lời nổi lên vừa mới một chút là đã nghĩ sẽ bị điều chỉnh, liền chạy. Vừa xong việc là sạch sẽ rồi rời đi, có đập tay đấm đùi cũng vô ích. Thua thì gồng chết vì miệng cứng không chịu thua: lỗ đến hai mươi phần trăm lại càng chẳng nỡ đi, cứ nghĩ cầm thêm vẫn còn cơ hội. Thị trường sẽ không vì bạn muốn gỡ vốn mà kéo một cây nến xanh cho bạn. Hãy đóng đinh trước chốt lời và cắt lỗ: đến lúc là thực hiện ngay, không do dự. Kiếm được thì giữ vững được, thua thì cắt được. Thực ra không cần thắng thị trường; chỉ cần thắng chính cái bản thân không nỡ rời đi và sợ lợi nhuận bay mất của mình$LAB #USStocksEndMixedNvidiaLiftsDow $MU