Vấn đề này nếu chỉ coi như một tin tức "Trump lại phát ngôn mạnh mẽ" thì thực sự quá đơn giản.
Theo giờ địa phương vào ngày 17, Trump đã tuyên bố rằng từ ngày 1 tháng 2 năm 2026, ông sẽ áp thuế toàn diện 10% đối với 8 quốc gia châu Âu bao gồm Đan Mạch, Na Uy, Thụy Điển, Pháp, Đức, Vương quốc Anh, Hà Lan và Phần Lan, và vào ngày 1 tháng 6 cùng năm, sẽ nâng thuế suất lên 25%.
Điều quan trọng hơn là ông đã rõ ràng tuyên bố rằng thuế này sẽ tồn tại lâu dài, cho đến khi đạt được thỏa thuận "mua hoàn toàn và triệt để đảo Greenland".
Đây không chỉ đơn thuần là chính sách thương mại, mà là một phương thức gây áp lực chính trị rất rõ ràng:
Dùng thuế làm con bài, buộc đồng minh phải nhượng bộ trong các vấn đề địa chính trị.
Nếu nhìn lại tuyên bố của ông một ngày trước tại Nhà Trắng, thì logic này thực sự liên kết với nhau —
Bất kỳ quốc gia nào không ủng hộ Mỹ trong việc giành quyền kiểm soát Greenland đều có thể bị đưa vào "danh sách trừng phạt thuế". Nói cách khác, đây đang biến "ủng hộ hay không" thành chi phí kinh tế.
Vấn đề là, đảo Greenland không phải là một mảnh đất có thể tùy ý thương lượng giá cả.
Nó là lãnh thổ tự trị của Đan Mạch, liên quan đến chủ quyền, luật pháp quốc tế và sự cân bằng chiến lược ở Bắc Cực. Trump đã nhiều lần công khai tuyên bố "không loại trừ việc sử dụng sức mạnh", điều này đã vượt qua ranh giới của mối quan hệ đồng minh truyền thống.
Từ góc độ thực tế, cách làm này giống như một tư thế thương lượng ép buộc ở mức cực hạn, chứ không thực sự nghĩ rằng các quốc gia châu Âu sẽ đồng ý bán Greenland chỉ vì thuế.
Nhưng tín hiệu mà nó phát đi rất rõ ràng:
Trong logic của Trump, đồng minh không phải là "đối tác chia sẻ giá trị", mà là "đối tượng có thể giao dịch, bị trừng phạt, và bị buộc phải đứng về một phía".
Điều này cũng giải thích tại sao phản ứng của các quốc gia châu Âu lại mạnh mẽ đến vậy.
Bởi vì một khi logic này thành lập, hôm nay là Greenland, ngày mai có thể là quốc phòng, năng lượng, quy tắc công nghệ — bất kỳ vấn đề nào cũng có thể bị liên kết với thuế.
Vì vậy, thông điệp thực sự đáng lo ngại không phải là con số 10% hay 25% đó,
mà là nó lại chứng minh một điều:
Trật tự thương mại toàn cầu đang ngày càng được coi như một công cụ địa chính trị, thay vì một hệ thống quy tắc.
Và sự thay đổi này mới là nguy cơ lâu dài.