Khi nhiều người quan tâm đến BTCFi, họ thường thảo luận về an toàn, lợi nhuận và các kịch bản ứng dụng, nhưng còn có một vấn đề hay bị bỏ qua: chi phí khi mở rộng quy mô.

Thiết kế đáng chú ý của Babylon TBV là nó cố gắng giữ nguyên sự an toàn “native” của BTC, đồng thời giúp BTC đi vào nhiều bối cảnh tài chính hơn.

Nhưng mọi giải pháp đổi mới đều có sự đánh đổi.

Trong TBV, mỗi Vault đều cần một quy trình xác minh và chứng minh độc lập.

Điều này tạo ra một mâu thuẫn thú vị:

Vault càng được phân tách chi tiết thì việc quản lý tài sản của người dùng càng linh hoạt;

nhưng số lượng Vault tăng lên cũng đồng nghĩa với việc giao thức phải xử lý thêm chi phí hạ tầng cơ bản.

Điều này khá giống với tài chính truyền thống.

Người dùng muốn tài khoản chi tiết hơn, việc cách ly rủi ro rõ ràng hơn, nhưng đằng sau hệ thống cần chịu thêm chi phí quản lý và bảo trì.

Vì vậy, để BTCFi thực sự hướng tới ứng dụng trên quy mô lớn, không chỉ là giải quyết “BTC có vào được DeFi hay không”, mà còn cần giải quyết:

Làm thế nào để cân bằng giữa an toàn, trải nghiệm người dùng và chi phí.

Nếu trong tương lai BTCFi chủ yếu phục vụ các khoản tiền lớn, thì các Vault quy mô lớn có thể hiệu quả hơn;

nhưng nếu muốn nhiều người dùng phổ thông tham gia, thì các cách quản lý tài sản nhỏ lẻ, linh hoạt cũng quan trọng không kém.

Tôi nghĩ phần đáng theo dõi ở Babylon TBV trong giai đoạn tiếp theo không chỉ là an toàn kỹ thuật, mà là cách nó giải quyết vấn đề dài hạn này:

Làm sao để người dùng yên tâm khi tách rủi ro, đồng thời để giao thức có thể vận hành hiệu quả.

Bởi cuối cùng, điều quyết định BTCFi có phổ biến được hay không không chỉ nằm ở giới hạn kỹ thuật, mà còn ở việc hạ tầng có đủ phù hợp với người dùng thực sự hay không.

$BABY #baby @BabylonLabs_io